Năm thứ-N hóa bướm

Những ngày cuối năm, cuối cùng thì tôi cũng hoàn thành một dự án dịch đã ngốn của mình khá nhiều thời gian và tâm trí. Đơn giản là khi nào hứng chí tôi lại đặt ra cho mình cái mốc nào đó để vượt qua. Những cái mốc giống như các cột cây số nằm sầu lẻ bóng trong màn sương mù trên đường đi Đà Lạt, rất sau này nhìn lại bạn sẽ không hiểu nổi mình đã vượt qua chúng bằng cách nào. Tôi có tật hay quên, nhiều khi đọc lại những gì mình từng viết tôi cũng không hiểu ngọn gió nào đã khiến mình viết được như thế. Hoặc có thể hằng năm, hình như vào đông chí tôi lại dậy thì thêm một lần-một từ rất tinh túy. Mỗi lần như thế tôi lại cảm thấy mọi thứ sáng rỡ một cách ướt át như thể cánh bướm vừa ngóc mình ra khỏi vỏ kén thêm lần nữa thứ-n và sắp sửa hóa thành sâu.

Thành tựu thứ hai là cuối cùng tôi đã tu luyện thành công nghệ thuật nói nhảm. Sau nhiều năm khổ tứ đi tìm bản nguyên cho mình, tôi thấy rốt cuộc không những tôi mà bất cứ bạn đàn ông độc thân vui nhộn nào cũng đều nên luyện kĩ năng nói nhảm. Cái này nói thật. Bởi vì trải qua giai đoạn nói nhảm, các bạn sẽ biết hài hước đúng chỗ và quan tâm đúng độ. Nói nhảm còn giúp chúng ta bớt take things seriously, lạc quan, vui vẻ, bớt khắt khe và nhìn đời bao dung hơn. Hồi năm nhất có người gọi tôi là cây cười của lớp. Kể mà kiên trì đi theo con đường ấy có khi giờ này tôi đã có chân trong sân khấu kịch Phú Nhuận.

Năm vừa qua tôi xem được ngót hai trăm phim và đọc tử tế có lẽ chưa đầy mười quyển sách. Năm 2010 có nhiều phim hay: Confessions, The Fallen Angel [Nhân gian thất cách], Incendies, I saw the devil, Bi đừng sợ… Năm nay cho tới giờ tôi chỉ thấy ấn tượng nhõn Melancholia. Luôn có một cái gì ngược chiều trong phim của Lars von Trier. Giống như khi khoa học vừa chứng minh ra một con quác quác nào đấy bay nhanh hơn ánh sáng, thì ở đây bộ phim là một ám ảnh chậm rãi kéo người xem quay ngược về phía nội tâm của mình, kéo trái đất quay ngược lại từng tích tắc trước khi nó bị hành tinh U uất ăn thịt. Một mãnh lực làm trở ngược mọi thứ vốn chông chênh. Anh chồng cứng cỏi tự vẫn trong chuồng ngựa. Cô em xinh đẹp bất định bỗng nổi hứng làm “cô gái cao bồi” với một anh ngẫn vừa mới gặp. Phim gợi ý cho chúng ta một giả thiết tương đối hoang mang, rằng khởi nguyên của vũ trụ là một nỗi cô đơn phân kỳ.

Thành thực mà nói, hễ nhắc tới bướm tôi lại nghĩ tới Nabokov. Nguyên nhân sâu xa để viết nên một Lolita trác tuyệt và vi diệu, có lẽ vì Nabokov là một nhà nghiên cứu bướm.

7 responses to “Năm thứ-N hóa bướm

  1. GM

    còn anh, hễ nhắc tới bướm thì anh lại nghĩ tới bướm. Thật là vi diệu! :)

  2. Quà tặng cho công link Nabokov với bướm đây :p Các đoạn trích có bướm trong Lolita:

    “một con bướm ngày hay bướm đêm nhiều màu sắc còn sống bị găm chặt trên tường”

    “Một con bướm tọc mạch bay ngang qua, nhào vào giữa hai chúng tôi.”

    “Tôi vớ được nàng vào một đêm tháng Năm trác táng ở đâu đó giữa Montreal và New York, hay chính xác hơn, giữa Toylestown và Blake trong một quán bar đèm mờ dưới tấm biển Bướm-Hổ, nơi nàng đang say ngọt xớt: nàng khăng khăng là chúng tôi đã học cùng trường và nàng đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào bàn tay gấu của tôi.”

    “Tôi có thể nhận ra một thung lũng tối ở một mé đường và những cánh rừng trên sườn dốc ở phía bên kia, và trước mặt tôi, đám bướm đêm, như những bông tuyết bơ vơ, từ bóng tối vật vờ bay ra, lọt vào vòng hào quang xục xạo của tôi.”

    “Vẫn còn đó, dòng lũ bướm đêm trăng trắng do hai ngọn đèn pha xe tôi phun vào đêm.”

    Nhắn lại cho anh địa chỉ để anh gửi quyển ML (1050) Cioran với, hôm rồi nhận được quyển Hermit máu quá xé luôn cái phong bì quẳng đi mất hic.

  3. Trong các hình thức tự sát/tự tử, có một số rất đặc trưng, và cũng rất Tàu, thể hiện một hành vi mang nhiều tính chất nghi thức. “Tự vẫn” là một cái như vậy, nghĩa chính xác hình như là dùng cái gì đâm vào cổ, còn tự bóp cổ đến chết cũng có một từ riêng mà anh quên mất. Thành thử các bạn nói “nhảy xuống sông tự vẫn” hay “tự vẫn bằng thuốc ngủ” hay “gí súng lục vào họng tự vẫn” là bố nháo cả đấy :p

    • Tân

      Dùng từ sai hehe. Đào Duy Anh định nghĩa “tự vẫn” là “tự cắt cổ mà chết”. Vẫn (刎) ở đây là đâm vào cổ.

  4. Gio Chuong

    Some more beautiful butterflies…

    Fireflies

    I touch God in my song
    as the hill touches the far-away sea
    with its waterfall.
    The BUTTERFLY counts not months but moments,
    and has time enough.

    Let my love, like sunlight, surround you
    and yet give you illumined freedom.

    Love remains a secret even when spoken,
    for only a lover truly knows that he is loved.

    Emancipation from the bondage of the soil
    is no freedom for the tree.

    In love I pay my endless debt to thee
    for what thou art.

    By: Rabindranath Tagore

  5. Tân

    Thanks Naughty Wind, you’re intelligent.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Categories

Archives