Tôi trầm tính và ít nói. Tôi chỉ huyên náo khi có ai đó chạm vào cái thế giới của tôi. Họ bảo tôi sôi nổi, dễ gần. Những người khác có thể bảo tôi tẻ nhạt, lạnh lùng, nhưng tôi không care lắm. Tôi chỉ quan tâm đến những kênh cùng tần số, giống như có lần tôi bảo em: anh thích em và nghiêm túc theo đuổi em, những chuyện khác anh không care. Tôi hay nhìn vào mắt người đối diện, và thường thì tôi nhận ra ngay người ấy có cùng tần số với tôi hay không. Cùng tần số ánh mắt không có nghĩa là cùng xung nhịp adrenaline. Em có thể không cùng tần số với tôi lắm, nhưng vì tôi thích em, nên tôi cũng không ngại chuyện dò đài và bắt sóng. Với tôi, tình yêu là phiêu lưu và tự do. Jakobson từng bảo, đại ý, mọi bài thơ tình đều quy về một câu duy nhất: Anh yêu em. Continue reading
Tag Archives: em
Năm Nay Tôi Hai Mươi
Tôi nằm vật trên giường như một con sâu bướm đang nghẹt thở trong khi tìm đường chui ra khỏi kén. Cái kén nặng trĩu, nhớp nháp và ngấy lên một mùi khăm khẳm khó chịu đến phát ọe. Thành kén khô cứng và bắt đầu que quắt như một tấm mái tôn cách âm, cách nhiệt và chống dột tuyệt đối. Tôi chỉ thấy một tia sáng le lói ở một đầu, có lẽ là vạt nắng đầu tiên của ngày mới, nhưng tôi không biết bằng cách nào để chạm tới nó. Giống như khi một người đang thiền nhắm mắt lại, họ sẽ thấy một điểm sáng duy nhất và khi chạm tới nó, họ sẽ đạt đến sự vô minh. Còn lúc này, xung quanh tôi là một bầu không khí ken đặc, u tối, thiểu não và ngay cả ngọn sáng xa vời vợi cũng chỉ gợi lên một cảm giác lay lắt, cô quạnh và bất khả tri. Continue reading
Posted by in Tạp bút
Vòng Tròn Lập Phương
Truyện ngẫn
Tôi nhìn căn nhà số tám mươi sáu trên đường Lennox nơi em ở, nơi có những đôi giày nằm ngổn ngang dưới bờ dậu, nơi có hòm thư không bao giờ mở, nơi có cái chuông cửa không bao giờ phát ra tiếng mà trên đó chỉ gài chiếc lá bạch đàn tỏa ra mùi hương quen thuộc vương vấn trên tóc em, trên vai chiếc áo thun sờn màu em vẫn mặc mỗi tối khi đi làm về trên chuyến tàu đêm trở về từ ngoại ô mà ngồi cạnh em ớ đó chỉ có tôi, chỉ có tôi ở đó ngồi cạnh em từ ngoại ô trở về trên chuyến tàu đêm khi đi làm về mỗi tối em vẫn mặc chiếc áo thun sờn màu vương vấn trên vai, trên tóc em mùi hương quen thuộc chiếc lá bạch đàn tỏa ra chỉ gài trên đó cái chuông không bao giờ phát ra tiếng nơi có cái cửa không bao giờ mở, nơi có hòm thư nằm ngổn ngang dưới bở dậu, nơi có những đôi giày trên đường Lennox em ở căn nhà số tám mươi sáu, tôi nhìn. Continue reading
Posted by in Tạp bút
Loa phường