Liệu còn gì thất vọng hơn là cái cảm giác không làm nên trò trống? Tôi đang nghĩ đến cảnh một đứa trẻ đang khổ sở buộc dây giày, hay thảm kịch của một người đàn ông vừa bị nhẵn túi, cố gắng hiểu chuyện gì xảy ra, tự tìm lấy cơ hội hay đơn giản là tự nuôi sống mình. Chung quy thì những sự thất vọng đó cũng như nhau cả thôi, dù không quá rõ ràng, nhưng riêng rẽ thì đó là những vấn đề hàng ngày mà người ta gặp phải như sự mất phương hướng trong không gian, hay việc không thể theo đúng kế hoạch đã đề ra, hay thất bại ở trường học hay công sở hay trong việc kiểm soát hệ thống xã hội. Trong những trường hợp đó, cuộc sống xoay chuyển từ một quá trình trải rộng cái tôi (ego-expanding) đầy hứng khởi đến một thế giới teo tóp, hạn hẹp khiến ta không đáng phải nỗ lực. Continue reading
Loa phường