<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Déjà vous</title>
	<atom:link href="http://dejavous.net/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://dejavous.net</link>
	<description>A Twist On Déjà Vu</description>
	<lastBuildDate>Sun, 29 Aug 2010 09:29:34 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.0.1</generator>
		<item>
		<title>Nhật Ký Xa Mẹ</title>
		<link>http://dejavous.net/nhat-ky-xa-me</link>
		<comments>http://dejavous.net/nhat-ky-xa-me#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 29 Aug 2010 09:27:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Giang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Linh tinh]]></category>
		<category><![CDATA[Melbourne]]></category>
		<category><![CDATA[nhật ký]]></category>
		<category><![CDATA[TPHCM]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dejavous.net/?p=1678</guid>
		<description><![CDATA[TPHCM, ngày…tháng…năm… Tuần này là tuần mình phải trả tiền sách nhiều. Mình lại cứ tưởng bóp nhiều tiền. Cả tuần mình cứ thế chi ra, ko để ý đến hôm nay, thứ 6, cuối tuần, từ trường về nhà, mình thẳng bước sang chợ. Mình nhanh tay chọn rau, định mua cho đến khoảng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>TPHCM, ngày…tháng…năm…</em><br />
Tuần này là tuần mình phải trả tiền sách nhiều. Mình lại cứ tưởng bóp nhiều tiền. Cả tuần mình cứ thế chi ra, ko để ý đến hôm nay, thứ 6, cuối tuần, từ trường về nhà, mình thẳng bước sang chợ. Mình nhanh tay chọn rau, định mua cho đến khoảng thứ 2 gì đó nên bốc rất nhiều rau củ quả, đủ loại. Xong đâu đấy mình tính tiền. Chị bán rau tươi cười nói 8000. Chị lại còn cho mình thêm ít ớt để ăn nữa chứ. Trong lúc đó mình móc bóp ra&#8230;Có duy nhất 1 tờ 500d. Mình vẫn ko tin nên lục nốt ngăn trong vì thường mình hay trữ tiền trong đấy. Tìm mãi cũng chỉ thấy 500d và 1 tờ 1000 mới cóng dùng để lì xì.</p>
<p>Xấu hổ quá, mình đành cười trừ và nói rằng mình chỉ còn một ngàn rưỡi, nên mình sẽ bớt lại. Mặt chị cứ thế mà thuột ra. Chắc chị tiếc đống ớt.</p>
<p><em>Melbourne, ngày…tháng…năm…</em><br />
Nhà mình vừa có động đất. Thằng W chạy ra ngoài mặt tái mét không còn hột máu. bên ngoài dân họ đang tràn ra đường tá hỏa tam tinh. Vãi thật. Cái đèn bàn phòng mình rơi từ trên desk xuống đất</p>
<p><em>California, ngày…tháng…năm</em><br />
Bữa nay lại đi xin việc làm chỗ mới. Thấy khu saigon nhỏ treo cờ 30/4<br />
Nhanh thật, mới phắt cái qua 1 năm. Nhớ ngày nào ra đường mình còn hí hửng chụp mấy lá cờ Mỹ tung bay với cờ VNCH<br />
<em> </em></p>
<p><em>Adelaide, ngày…tháng…năm…</em><br />
Hôm nay buổi sáng mình đi trên đường ra trạm xe buýt thấy đường ống nước bị vỡ bung cả mặt đường lên, nước thì tuôn xối xả. Mình cứ thế hí hửng lần đầu tiên thấy cảnh đấy. Giờ thì ngổi méo mặt vì đói &#8211; ko co nước nấu cơm<br />
<em> </em></p>
<p><em>TPHCM, ngày…tháng…năm…</em><br />
Hôm nay mình bị trấn lột 600k, m.k cái thằng mặt bô. Coi như bài học vào đời, vẫn còn rẻ, nhỉ.<br />
<em> </em></p>
<p><em>TPHCM, ngày…tháng…năm…</em><br />
Hôm qua mình thi Bee Spelling ở trường. Mình ko chủ đích thi, thằng kia rủ nên ghi tên chơi đại. Đội mình bị loại.<br />
<em> </em></p>
<p><em>TPHCM, ngày…tháng…năm…</em><br />
Sáng nay đang đi bộ bỗng mình nghe tiếng xe đã móc bô rú lên, liền ngay sau đó là 2 thằng bazơ chở nhau với vận tốc ko cao lắm, lượn vào 1 con hẻm. Nửa giây sau, tiếng la của anh thanh niên trong bộ dạng công sở vừa ra sức đuổi theo 2 tên cướp vừa hét &#8220;bắt lấy nó, cướp cướp&#8221;. Khi đó mình đứng cách 2 thằng cướp kia chắc khoảng 3m. Lúc mình kịp ngỡ ra vấn đề thì đoàn đuổi bắt đã cách đó khá xa.</p>
<p>Dân 2 bên nhoài đầu ra khỏi cửa nhìn ngó. Mình hỏi 1 chị đang bế con gần đó &#8220;hẻm trong đó thông ra đâu vậy chị?&#8221;. Chị ấy trả lời rất nhiệt huyết &#8220;hẻm đó cụt, nếu đâm ra ngoài đường là đường 1 chiều, chạy lên trên CA cũng bắt à. Em ra ngoài đường chặn đi&#8221;.</p>
<p>Mình nhìn một lúc, suy nghĩ bâng quơ rồi quay ngược trở ra con đường. Đứng 10p chả thấy bố con nhà ông cướp nào cả.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dejavous.net/nhat-ky-xa-me/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tìm Nhà ở Paris, Quận 10</title>
		<link>http://dejavous.net/tim-nha-o-paris-quan-10</link>
		<comments>http://dejavous.net/tim-nha-o-paris-quan-10#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 18 Aug 2010 00:27:26 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Tân</dc:creator>
				<category><![CDATA[Học hành]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dejavous.net/?p=1673</guid>
		<description><![CDATA[Tình hình là tớ sẽ sang Paris học exchange từ 30-8 đến tầm tháng 1 năm sau, nhưng hiện vẫn chưa tìm được nhà. Bác nào có phòng share hoặc cho thuê gần ga Colonel Fabien, quận 10 (hoặc nói chung là tiện tàu xe) làm ơn liên hệ với tớ nhé. Email: quoctanvn@gmail.com Chân [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Tình hình là tớ sẽ sang Paris học exchange từ 30-8 đến tầm tháng 1 năm sau, nhưng hiện vẫn chưa tìm được nhà. Bác nào có phòng share hoặc cho thuê gần ga Colonel Fabien, quận 10 (hoặc nói chung là tiện tàu xe) làm ơn liên hệ với tớ nhé. Email: quoctanvn@gmail.com</p>
<p>Chân thành cảm ơn và mong được giao lưu làm quen <img src='http://dejavous.net/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> !</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dejavous.net/tim-nha-o-paris-quan-10/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Stephen Wolfram: Lập Trình Thuyết Vạn Vật</title>
		<link>http://dejavous.net/stephen-wolfram-l%e1%ba%adp-trinh-thuy%e1%ba%bft-v%e1%ba%a1n-v%e1%ba%adt</link>
		<comments>http://dejavous.net/stephen-wolfram-l%e1%ba%adp-trinh-thuy%e1%ba%bft-v%e1%ba%a1n-v%e1%ba%adt#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 15 Aug 2010 18:22:35 +0000</pubDate>
		<dc:creator>LD</dc:creator>
				<category><![CDATA[Dịch thuật]]></category>
		<category><![CDATA[TED]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dejavous.net/?p=1670</guid>
		<description><![CDATA[&#8220;Stephen Wolfram, tác giả phần mềm Mathematica, nói về việc điện toán hóa mọi kiến thức &#8212; làm cho chúng có thể được tìm thấy, xử lý và sử dụng. Công cụ tìm kiếm mới của anh, Wolfram Alpha, mang một mục đích không khác gì việc dựng mô hình và giải thích các hiện [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>&#8220;Stephen Wolfram, tác giả phần mềm Mathematica, nói về việc điện toán hóa  mọi kiến thức &#8212; làm cho chúng có thể được tìm thấy, xử lý và sử dụng.  Công cụ tìm kiếm mới của anh, Wolfram Alpha, mang một mục đích không  khác gì việc dựng mô hình và giải thích các hiện tượng vật lý của vũ  trụ.&#8221;</em></p>
<p><object width="446" height="326"><param name="movie" value="http://video.ted.com/assets/player/swf/EmbedPlayer.swf"></param><param name="allowFullScreen" value="true" /><param name="allowScriptAccess" value="always"/><param name="wmode" value="transparent"></param><param name="bgColor" value="#ffffff"></param><param name="flashvars" value="vu=http://video.ted.com/talks/dynamic/StephenWolfram_2010-medium.flv&#038;su=http://images.ted.com/images/ted/tedindex/embed-posters/StephenWolfram-2010.embed_thumbnail.jpg&#038;vw=432&#038;vh=240&#038;ap=0&#038;ti=843&#038;introDuration=15330&#038;adDuration=4000&#038;postAdDuration=830&#038;adKeys=talk=stephen_wolfram_computing_a_theory_of_everything;year=2010;theme=unconventional_explanations;theme=tales_of_invention;theme=a_taste_of_ted2010;theme=inspired_by_nature;theme=what_s_next_in_tech;theme=bold_predictions_stern_warnings;theme=art_unusual;theme=numbers_at_play;event=TED2010;&#038;preAdTag=tconf.ted/embed;tile=1;sz=512x288;" /><embed src="http://video.ted.com/assets/player/swf/EmbedPlayer.swf" pluginspace="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" bgColor="#ffffff" width="446" height="326" allowFullScreen="true" allowScriptAccess="always" flashvars="vu=http://video.ted.com/talks/dynamic/StephenWolfram_2010-medium.flv&#038;su=http://images.ted.com/images/ted/tedindex/embed-posters/StephenWolfram-2010.embed_thumbnail.jpg&#038;vw=432&#038;vh=240&#038;ap=0&#038;ti=843&#038;introDuration=15330&#038;adDuration=4000&#038;postAdDuration=830&#038;adKeys=talk=stephen_wolfram_computing_a_theory_of_everything;year=2010;theme=unconventional_explanations;theme=tales_of_invention;theme=a_taste_of_ted2010;theme=inspired_by_nature;theme=what_s_next_in_tech;theme=bold_predictions_stern_warnings;theme=art_unusual;theme=numbers_at_play;event=TED2010;"></embed></object></p>
<p>Phụ đề tiếng Việt bởi LD, duyệt bởi Ha Tran</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dejavous.net/stephen-wolfram-l%e1%ba%adp-trinh-thuy%e1%ba%bft-v%e1%ba%a1n-v%e1%ba%adt/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Việt Nam Đẩy Nhanh Tư Nhân Hoá Sau Khoản Nợ 4.5 Tỉ USD Của Công Ty Đóng Tàu</title>
		<link>http://dejavous.net/vn-spur-privatization</link>
		<comments>http://dejavous.net/vn-spur-privatization#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 10 Aug 2010 07:00:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Giang</dc:creator>
				<category><![CDATA[Dịch kinh tế]]></category>
		<category><![CDATA[cổ phần hoá]]></category>
		<category><![CDATA[EVN]]></category>
		<category><![CDATA[petro vietnam]]></category>
		<category><![CDATA[vinashin]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dejavous.net/?p=1648</guid>
		<description><![CDATA[Việt Nam có thể sẽ tăng tốc kế hoạch tư nhân hoá và giải thể một số công ty nhà nước sau khi Tập đoàn đóng tàu lớn nhất đất nước gần như sụp đổ với khoản nợ 86 ngàn tỉ đồng (4.5 tỉ USD). “Chính sách của Việt Nam là đẩy nhanh quá trình [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Việt Nam có thể sẽ tăng tốc kế hoạch tư nhân hoá và giải thể một số công ty nhà nước sau khi Tập đoàn đóng tàu lớn nhất đất nước gần như sụp đổ với khoản nợ 86 ngàn tỉ đồng (4.5 tỉ USD).</p>
<p>“Chính sách của Việt Nam là đẩy nhanh quá trình cổ phần hoá,” tên gọi của chính phủ cho tư nhân hoá,  ông Nguyễn Xuân Phúc, Chủ nhiệm Văn phòng Chính Phủ, dự đoán việc thực thi các kế hoạch. “Vụ Vinashin sẽ không làm chậm lại chương trình cổ phần hoá,” ông trả lời qua điện thoại hôm 6 tháng 8 vừa qua. Cựu chủ tịch tập đoàn công nghiệp tàu thuỷ Việt Nam đã bị bắt vào tuần trước giữa một cuộc điều tra nguyên nhân dẫn đến thua lỗ.<span id="more-1648"></span></p>
<p>Thúc đẩy tư nhân hoá có thể nâng cao trình độ quản lí tại các công ty bản địa và giúp quốc gia Nam Á cắt giảm thâm hụt thương mại, lí do góp phần vào việc bị Fitch hạ mức tín nhiệm trong tháng trước. Chính phủ trì hoãn kế hoạch bán cổ phần tại Ngân hàng Đầu tư và Phát triển, Vietnam Airlines và một số doanh nghiệp nhà nước trong 2 năm cuối vì thị trường chứng khoán toàn cầu lao đao giữa cơn khủng hoảng.</p>
<p>“Vinashin là một ví dụ điển hình cho việc tại sao quá trình cổ phần hoá cần được tiến triển nhanh hơn,” Matt Hildebrandt, chuyên gia kinh tế tại JPMorgan Chase &amp; Co. có trụ sở tại Singapore cho biết. Nó sẽ “đảm bảo những nhà lãnh đạo có năng lực điều hành và phát triển các doanh nghiệp quan trọng nhất của Việt Nam”<br />
<strong></strong></p>
<p><strong>Điều tra Vinashin</strong></p>
<p>Cựu chủ tịch Vinashin, Phạm Thanh Bình, bị buộc tội “cố ý vi phạm các quy định của nhà nước về quản lí kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng,” theo một thông cáo đăng trên website chính phủ hôm 4-8. Ông đã bị đình chỉ chức vụ tại Vinashin tháng trước, trước khi bị bắt giữ bởi một cơ quan điều tra thuộc Bộ Công An.</p>
<p>Ông Bình, 57 tuổi, đã điều hành Vinashin kể từ khi thành lập vào năm 1996, giữ nhiều vị trí như Tổng Giám Đốc, Chủ Tịch và Bí Thư Đảng Uỷ, theo báo Thanh Niên. Chính phủ thành lập Vinashin bằng cách sát nhập một số đơn vị đóng tàu và các công ty liên quan nắm giữ bởi Bộ Giao Thông Vận Tải, theo thông tin từ website tập đoàn.</p>
<p>Fitch hạ mức tín nhiệm nợ của Việt Nam một bậc xuống B+ hôm 29-7, thấp hơn bốn bậc so với đánh giá đầu tư. Thâm hụt thương mại năm nay của Việt Nam có thể sẽ đứng ở mức 7.6% GDP, Fitch cho biết.<br />
<strong></strong></p>
<p><strong>Một số tư nhân hoá nhỏ</strong></p>
<p>Trong năm nay, Việt Nam tập trung tư nhân hoá vào các công ty nhỏ hay các đơn vị thuộc tập đoàn lớn. Tuần trước, 129.2 tỉ đồng đã được huy động từ việc bán cổ phần tại Công ty Bảo hiểm BIDV, một thành viên của BIDV, ngân hàng lớn thứ 2 đất nước tính theo tài sản. Ngân hàng phát triển nhà đồng bằng sông Cửu Long (Mekong Housing Bank – MHB), ngân hàng thương mại vốn nhà nước, tuần trước cũng cho biết đang lên kế hoạch hoàn thành tư nhân hoá trong năm nay.</p>
<p>Chính phủ dự định tiến hành IPO cho BIDV vào năm 2007. Kế hoạch bị dời lại vì lo ngại mức cung dư thừa cổ phiếu mới và sau đó vì khủng hoảng tài chính toàn cầu. IPO của Vietnam Airlines cũng được lên kế hoạch trong năm 2008. Thời điểm cụ thể cho cả hai chưa vẫn chưa được ấn định.</p>
<p>Bảo Việt Holdings, công ty bảo hiểm lớn nhất Việt Nam, thu về 4,300 tỉ thông qua một đợt IPO vào năm 2007, trước khi niêm yết trên thị trường chứng khoán vào năm 2009. Vietcombank và Vietinbank, ngân hàng lớn thứ 3 và 4 theo tài sản, cũng đã niêm yết năm ngoái.</p>
<p>VN index rớt 4.5% trong năm nay, so với mức tăng 19% của Thái Lan và 21% của Indonesia. Chỉ số MSCI Emerging Markets, quan sát 756 công ty trên toàn cầu, cũng đã tăng 2.4%.<br />
<strong></strong></p>
<p><strong>EVN, PetroVietnam</strong></p>
<p>Chính phủ nên ưu tiên bán cổ phần tại một số doanh nghiệp lớn nhất hiện vẫn chịu hoàn toàn sự quản lí của nhà nước, bao gồm Tập đoàn Điện lực Việt Nam, EVN, và Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam, Petro Vietnam. Giám đốc phòng thương mại Châu Âu tại Việt Nam, Matthias Duehn cho biết.</p>
<p>“EVN có lẽ là doanh nghiệp cần khẩn cấp tiến hành nhất bởi Việt Nam đang mắc phải những vấn đề năng lượng nghiêm trọng trong trung và dài hạn,” ông nói. “Trong rất nhiều trường hợp, gần đây nhất là Vinashin, đã chứng minh rằng các doanh nghiệp nhà nước thường rớt lại phía sau trên phương diện tính hiệu quả, phân bổ nguồn vốn và kiểm soát doanh nghiệp (corporate governance).”</p>
<p>Việt Nam có kế hoạch tái cấu trúc Vinashin, nơi đã sa thải khoảng 5,000 công nhân để giảm chi phí và “đang đối mặt với nguy cơ phá sản” vào tháng 6, theo báo cáo chính phủ ngày 4-8. Tập đoàn phải tập trung vào lĩnh vực đóng tàu và bảo dưỡng, Phó TT Nguyễn Sinh Hùng cho biết. Vinashin đã đầu vào rất nhiều dự án như vận tải biển, khu công nghiệp và sản xuất xi măng.</p>
<p>Chính phủ có thể sẽ cứu tập đoàn đóng tàu vì nó tập trung nhiều công nhân lành nghề và tạo ra nguồn thu từ xuất khẩu, Lawrence Wolfe, Giám đốc phát triển kinh doanh tại công ty Chứng khoán Đông Á tại TP. Hồ Chính Minh, nói.</p>
<p>“Đó chính là doanh nghiệp mà chính phủ muốn giải cứu,” ông nói. “Đó cũng là một ví dụ về sự cần thiết phải tư nhân hoá.”</p>
<p style="text-align: right;"><em> Dịch từ <a href="http://www.businessweek.com/news/2010-08-08/vietnam-may-spur-privatization-after-4-5-billion-shipyard-debt.html">Business Week</a></em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dejavous.net/vn-spur-privatization/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Năm Nay Tôi Hai Mươi [4]</title>
		<link>http://dejavous.net/nam-nay-toi-hai-muoi-4</link>
		<comments>http://dejavous.net/nam-nay-toi-hai-muoi-4#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 01 Aug 2010 13:51:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Tân</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tạp bút]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dejavous.net/?p=1644</guid>
		<description><![CDATA[Hồi cấp 3 tôi có đọc một cuốn đại ý là làm thế nào để học giỏi. Bình thường tôi chẳng bao giờ nghía vào những cuốn có nhan đề diễm lệ như vậy, nhưng hình như lần ấy tôi đọc vì tác giả là một cựu học sinh trường tôi, trước đây từng đoạt [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hồi cấp 3 tôi có đọc một cuốn đại ý là làm thế nào để học giỏi. Bình thường tôi chẳng bao giờ nghía vào những cuốn có nhan đề diễm lệ như vậy, nhưng hình như lần ấy tôi đọc vì tác giả là một cựu học sinh trường tôi, trước đây từng đoạt giải sinh quốc gia và quả thật là cách trình bày của anh í khá khoa học và thông minh. Tất nhiên tôi chẳng care đến chuyện làm thế nào để học giỏi mà tôi quan tâm đến cách trình bày của anh này là chính. Đại khái, học một cách khoa học là lựa chọn cho mình cách tiếp thu thích hợp nhất để đạt được hiệu quả cao nhất. Có người hợp với vừa học vừa nghe nhạc, có người hợp với học trong yên tĩnh, cũng có người tốt nhất là đừng học gì cả :d. Hoặc có người ấn tượng với những con số, có người nhớ lâu nếu gắn liền với hình ảnh, cũng có người càng học càng quên. Tôi thì đặc biệt thích học hay làm việc bừa mà không theo một lối khoa học mả mẹ nào cả, chỉ có điều tôi lưu tâm duy nhất là tìm cho mình một không gian làm việc thích hợp.<span id="more-1644"></span></p>
<p>Không gian mà tôi cảm thấy được tự do bay bổng nhất, và tập trung cao độ nhất, là sự im lặng tuyệt đối. Có một anh tôi quen làm việc hiệu quả nhất khi mở nhạc cổ điển ở volume cao nhất, một bạn khác thì khi mở Damien Rice; một cơ số bạn khác thì khi mở cửa sổ YM, nhưng tôi thì luôn thích sự im lặng. Tất nhiên để đạt tới cảnh giới ấy thì tốt nhất bạn nên tách hẳn ra khỏi những con nhặng xung quanh. Chẳng hạn khi ở bên kia, tốt nhất là tôi nên phắn mẹ nó ra chỗ khác, vì thử hỏi làm sao người ta có thể tập trung làm một cái gì đó khi trong căn phòng chín mét vuông là hai con thạch sùng to bằng thằng người. Thư viện luôn là một lựa chọn không tồi vì dù sao bạn cũng không thể nào tách hẳn mẹ nó ra khỏi thế giới loài người. Vấn đề là không thể nào.</p>
<p>Và cho đến giờ tôi thấy thích được nhõn hai nơi. Một là cái thư viện của Melbourne uni. Nó cổ kính đến nỗi bất cứ chiếc bàn nào tôi ngồi đều có những nét vẽ nguệch ngoạc-như hồi tôi cấp một ấy, cứ đến cuối kì bà cô lại bắt cả lớp dùng giấy nhám chà cho bằng hết thì thôi, ấy vậy mà ở trường cấp hai lại không nhiều thế đâu nhé, nên tôi mới nhấn mạnh là phải cố kính lắm mới xảy ra tình trạng như vậy-mà còn có ý nghĩa hẳn hòi chứ không chỉ là vẽ bậy như học sinh cấp một ở VN đâu. Tôi còn có ý định chép lại những câu ba lăng nhăng ấy vào sổ tay để sau này làm mấy quả châm ngôn kiểu như Emil Cioran ấy, kinh điển phải biết. Có những câu dịch sang tiếng Việt như là bọn Do Thái tuy thông minh thật nhưng [hình con ku] ku của người Tàu là bự nhất quả đất. Thế mới thấy vấn đề dân tộc ở đâu cũng nhức nhối, kể ra thì có mà đến tối.</p>
<p>Đấy là chuyện cổ kính. Cái nữa ở ở cái thư viện Bailleur ấy-tôi không bao giờ nhớ đúng cái tên này-cần tìm cuốn gì cũng có, thích thế chứ lị. Thế nên mới xảy ra cái tình trạng là con thạch sùng nhà tôi rất ghen tức với việc ngày nào tôi cũng cắp sách lên trường ngồi từ hừng đông cho đến chạng vạng rồi nhật con bà nó thực luôn, trong khi thực tế là tôi chả học con mả mẹ gì hết mà toàn đọc truyện mí lị tiểu thuyết mí lị những thứ khác tôi thích miễn là không liên quan đến việc học. Đây có lẽ là thời kì tích lũy tư bản dồi dào nhất mà sau này nếu làm nghề buôn sách cũ thì tôi không thể không quên những ngày ngồi đến mòn con đít, lật sách đến bạc hoa tay ở đây. Một lí do nữa là ở đây tôi chả quen ai cả, vì nó không phải trường tôi hehe. Thế mà nãy giờ nói như có họ hàng lắm ấy.</p>
<p>Nơi thứ hai là ngồi ở quán cafe và dịch dọt các thứ trên laptop. Cho đến giờ tôi chỉ thấy hợp nhõn quán Ca dao ở Vũng Tàu: cafe không mắc, có wifi nhé, có ổ cắm điện và quan trọng là mát mẻ, yên tĩnh, hơi tối một tí, và khoảng cách bàn đủ thưa, đủ để tạo một không gian riêng cho từng người. Thử tưởng tượng bạn vừa không bị ảnh hưởng bởi tiếng nhạc ồn ã hay tiếng nói chuyện của người bên cạnh-những chỗ như thế này bọn tin tin chẳng bao giờ vào-vừa có thể đốt thuốc và tự do suy nghĩ mà không sợ bị người khác soi, kiểu như thằng kia bị hãm à tự nhiên mang laptop vào đây xem phim con heo. Nói chứ ngồi suốt ngày ở đây có mà tự kỉ như con khỉ được luôn ấy.</p>
<p>Và tự nhiên tôi thấy nhớ cái Melbourne uni, ngôi trường không phải trường tôi ấy. Có khi tôi đã quen thuộc với những ngóc ngách của nó còn nhiều hơn là trong cái bán kính một hai trạm xe bus quanh nhà tôi, mặc dù cái trường ấy rộng như là vịnh Hạ Long. Tôi còn nhớ quyển bằng tiếng Pháp đầu tiên tôi đụng đến là <em>L’acacia</em> của Claude Simon mà mỗi câu trong ấy dài trung bình hai trang đến nỗi cho đến giờ tôi chưa dám học lại tiếng Pháp nữa. Hay những mánh khóe của tôi ở ngôi trường ấy có khi còn nhiều hơn cả những chuyện chưa kể của thằng nhóc Nicolas. Hay tôi nhớ những đêm buồn đến mức, tôi lang thang thất thểu vô định từ Melbourne uni về nhà lúc hai giờ sáng như trong câu thơ gì mà, biết đi đâu bây giờ, khi phía trước, chẳng có ai chờ. Nhưng dù thế nào đi nữa-như tên một bài hát tuổi tin tin, tôi cũng có cái may, là đã tìm ra cho mình một không gian riêng, để khẽ khàng đặt vào đó những giọt buồn mang tên kỉ niệm.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dejavous.net/nam-nay-toi-hai-muoi-4/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>6</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Năm nay tôi hai mươi [3]</title>
		<link>http://dejavous.net/nam-nay-toi-hai-muoi-3</link>
		<comments>http://dejavous.net/nam-nay-toi-hai-muoi-3#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 27 Jul 2010 00:17:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Tân</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tạp bút]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dejavous.net/?p=1637</guid>
		<description><![CDATA[Tôi thấy có một vấn đề thế này, khi bạn hai mươi tuổi, thời gian bỗng trở nên đàn hồi đến kinh khủng khiếp. Tôi còn nhớ như in những đêm ôn thi nằm trắng đêm do say cà phê mà đầu lại tưng tưng thành ra cũng chả làm được gì. Những lúc ấy [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Tôi thấy có một vấn đề thế này, khi bạn hai mươi tuổi, thời gian bỗng  trở nên đàn hồi đến kinh khủng khiếp. Tôi còn nhớ như in những đêm ôn  thi nằm trắng đêm do say cà phê mà đầu lại tưng tưng thành ra cũng chả  làm được gì. Những lúc ấy người tôi như cái đồng hồ quả lắc, thậm chí  tôi còn rảnh đến nỗi đếm mạch đập của mình, nhưng thời gian thì chẳng  chịu trôi, còn tôi thì cứ nằm miên man ngắc ngư lặc lè trong đêm đông  rét buốt, và thỉnh thoảng lại chợt nghĩ, hay là tôi nhớ cái tiếng tắc kè  kêu về đêm mà ở cái xứ này không có nhỉ, hoặc chợt nghĩ-một hiệu ứng  của say cà phê, có khi nào tôi ngủ luôn một mai không trở lại không nhỉ,  mà tạch vì sốc chất kích thích quả là một cái tạch bi thảm. Rồi cũng có  những lúc thời gian trở nên cô đọng như một viên senduxen hình con  nhộng gây ngủ mê mệt cho phụ nữ đang mang thai và trẻ em dưới tuổi ô  mai. Đó là những chuỗi ngày ngủ dậy, đến trường ngáp một cái, về đi chợ,  nấu cơm, ăn xong xỉa răng, thế là hết một ngày. Hay thậm chí vào một  ngày mưa như hôm nay chẳng hạn, nhìn ánh hải đăng quét rệu rã qua màn  mưa thối đất thối cát, thời gian lại trở nên tung bẩy như những sợi thun  đan bện vào nhau, như những cơn co thắt ruột dạ khi ta nhớ day dứt một  thứ gì đó, hay khi ta buồn, hoang mang và chán vãi.<span id="more-1637"></span></p>
<p>Nếu như bạn buồn, hoang mang và chán vãi, có thể tôi sẽ recommend bạn  đọc <em>Mở rộng phạm vi đấu tranh</em> của Michel Houellebecq vì thật ra có đọc  cái gì bạn cũng sẽ buồn, hoang mang và chán vãi vậy thôi, nhưng với cuốn  này có thể bạn sẽ mắc thêm chứng bệnh tự kỉ tình dục và đấy sẽ là cảnh  giới cao nhất của bạn, thích nhé. Thật ra thì tôi luôn dửng dưng với hầu  như mọi thứ. Nếu bạn cho tôi năm trăm nghìn có thể tôi sẽ vứt xuống  cống như thằng bé Momo trong <em>Cuộc sống ở trước mặt</em> của Romain Gary. Đùa đấy,  nếu là năm trăm đồng tôi sẽ vứt xuống cống. Tôi từng được tuyên dương  trước toàn trường vì nhặt được của rơi trả lại người mất, nhưng trong  thâm tâm tôi luôn tự hiểu rằng đó không phải vì tôi có chút lương thiện  nào, mà đơn giản là tôi không care.</p>
<p>Nói là hầu như mọi thứ vì ít ra, tôi còn có chút nhạy cảm với ngôn từ.  Tôi chẳng mấy khi nhớ được những gì mình đã từng đọc, hay đã viết, miễn  là cứ có chữ ra vào là được, một phần cũng vì tôi không care. Tôi có  những nguyên tắc nhất định khi giao tiếp với chữ nghĩa. Chẳng hạn, tôi  thậm ghét chữ &#8220;cuốn&#8221;. Bạn thử đọc cái chữ này chừng chục lần xem, nghe  thật thô kệch và cục mịch. Tất nhiên tôi vẫn phải dùng nó trong trường  hợp bất khả nhưng nói chung là tôi ghét nó. Và sau khi đọc nó chừng chục  lần tôi ghét lây sang chữ &#8220;cuộn&#8221;. Có lẽ trong những trường hợp có thể  du di được, ta nên dùng &#8220;súc giấy vệ sinh&#8221; thay vì &#8220;cuộn giấy vệ sinh&#8221;,  từ &#8220;súc&#8221; rõ ràng là biểu cảm hơn. Tôi hay dùng từ &#8220;nói chung&#8221;, và một  trong những từ tôi thích là từ &#8220;linh động&#8221;. Em ơi linh động giúp anh cái  này nhé, chẳng hạn thế. À còn từ &#8220;kinh điển&#8221; nữa, chẳng hạn &#8220;quả là một  shot kinh điển&#8221;. Cái này chắc ai cũng thích.</p>
<p>Tắt mưa. Thật ra thì tôi luôn gặp khó khăn trong việc triển khai các ý  tưởng và thường bị chi phối bởi các tác động ngoại cảnh, và nhất là âm  thanh, như tiếng chó sủa, tiếng những trang sách chạm vào nhau hay thập  chí là tiếng ọp oẹp hay phì phọp-quên nữa, tôi nghĩ nên phân biệt &#8220;thật  ra&#8221; và &#8220;thực ra&#8221; bởi chúng là hai từ khác nhau.Thực ra ban đầu tôi định  viết về một thứ khác cơ, và tất nhiên, mỗi lần tôi muốn viết đều nảy ra  từ một lí do nào đó. Nhưng quả là hôm nay mình viết không được hay lắm.  Vậy thì từ khóa ngày hôm nay nhé: talkative.</p>
<p>Năm nay tôi hai mươi, thực ra là mười chín tuổi và khưa khứa tháng.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dejavous.net/nam-nay-toi-hai-muoi-3/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>World Food Festival 2010</title>
		<link>http://dejavous.net/world-food-festival-2010</link>
		<comments>http://dejavous.net/world-food-festival-2010#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 05 Jul 2010 13:22:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Tân</dc:creator>
				<category><![CDATA[Du lịch]]></category>
		<category><![CDATA[vũng tàu]]></category>
		<category><![CDATA[world food festival]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dejavous.net/?p=1617</guid>
		<description><![CDATA[Đến cuối tháng blog này (hi vọng) sẽ toàn dùng để cập nhật tin tức và hình ảnh của sự kiện này, vì tớ và bạn G-Pub đã chen chân được vào trong này làm tạp vụ . Lễ hội diễn ra từ 21/7 đến 25/7, nhưng việc tiếp đón các đoàn nước ngoài (32 [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đến cuối tháng blog này (hi vọng) sẽ toàn dùng để cập nhật tin tức và hình ảnh của sự kiện này, vì tớ và bạn G-Pub đã chen chân được vào trong này làm tạp vụ <img src='http://dejavous.net/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> . Lễ hội diễn ra từ 21/7 đến 25/7, nhưng việc tiếp đón các đoàn nước ngoài (32 đoàn, mỗi đoàn gồm 3 đầu bếp và một số nghệ sĩ để tham gia các đêm nhạc, tổng cộng mỗi đoàn không quá 10 người; ngoài ra còn khoảng hơn 30 đoàn trong nước, được chia thành nhiều tiểu khu: Bắc Bộ, Bắc Trung Bộ, Tây Nguyên, Đông Nam Bộ, Tây Nam Bộ&#8230; đại ý thế không nhớ chính xác lắm) bắt đầu từ 18/7. Ây dà, có thể bọn tớ sẽ bận suốt từ 9h sáng đến 2h đêm trong các ngày này. (Các bác mời em đi ăn sáng uống cà phê đọc báo trước 9h vẫn okay <img src='http://dejavous.net/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> .) Bác nào thích cảm giác mạnh có thể tham gia các đêm nhạc hội đi dây (DJ) từ 9pm-2am hàng tối.<span id="more-1617"></span></p>
<p>Đây là clip giới thiệu lễ hội tớ tìm được trên youtube, dù chả có quái gì ngoài mấy cảnh Vũng Tàu quay từ trực thăng. Nghe bểu festival lần này sẽ có kỉ lục ghi-nét, vì là festival được tổ chức trên một mặt bằng dài nhất bên bờ biển cát vàng lộng gió (nhố nhăng nhỉ), từ ngã ba Thùy Vân-Hoàng Hoa Thám đến ngã ba đài Liệt Sĩ. Rồi còn nghe bảo mấy hôm trước bánh khọt Vú Sữa được mời tham dự như là món đặc sản của Vũng Tàu mà lùm xùm gì đó, không biết cuối cùng sẽ ra sao.</p>
<p><object classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" width="480" height="385" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="allowFullScreen" value="true" /><param name="allowscriptaccess" value="always" /><param name="src" value="http://www.youtube.com/v/eTn1ev8KT_w&amp;hl=en_GB&amp;fs=1" /><param name="allowfullscreen" value="true" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="480" height="385" src="http://www.youtube.com/v/eTn1ev8KT_w&amp;hl=en_GB&amp;fs=1" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"></embed></object></p>
<p>Còn đây là logo. Tám chiếc dĩa tượng trưng cho các nền văn hóa ẩm thực khác nhau: châu Âu, Ấn Độ, và Á Đông (chiếc bát trên cùng). Tuy mang những màu sắc khác nhau, thể hiện sự đa dạng và khác biệt, nhưng chúng lại đặt chồng lên nhau thành một tổng thể hài hòa của biểu tượng Trái Đất, và thành một dải màu của cầu vồng, tượng trưng cho hòa bình: đỏ cam dzàng lục lam chàm tím. [Một ấn tượng trong cuốn Cô bé nhìn mưa là cách sử dụng màu sắc rất đa dạng: màu lơ, màu vàng, màu ghi, màu lục bảo, màu lục sẫm, màu đỏ mận, bleu-marine... Và tác giả có nhắc đến kí hiệu VIVBJOR, ghép bằng chữ đầu tiếng Pháp của bảy sắc cầu vồng theo trình tự ngược lại: tím, chàm, lục, xanh da trời, vàng, da cam, đỏ. Không biết theo cách nào thì đúng nhỉ?] Ủa, vậy là hết rồi, chém gió về cái logo được có nhiêu đó.</p>
<p><img class="alignnone" title="Logo của World Food Festival 2010" src="http://quehuongonline.vn/Uploads/LibraryImages/Lehoi1.jpg" alt="" width="200" height="255" /></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dejavous.net/world-food-festival-2010/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Simone de Beauvoir và Phái Tính Thứ Mấy?</title>
		<link>http://dejavous.net/simone-de-beauvoir</link>
		<comments>http://dejavous.net/simone-de-beauvoir#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 04 Jul 2010 13:46:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Tân</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sách]]></category>
		<category><![CDATA[Tản mạn]]></category>
		<category><![CDATA[Văn chương]]></category>
		<category><![CDATA[autobiography]]></category>
		<category><![CDATA[Beauvoir]]></category>
		<category><![CDATA[Camus]]></category>
		<category><![CDATA[sartre]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dejavous.net/?p=1610</guid>
		<description><![CDATA[Simone de Beauvoir ngoài là một tiểu thuyết gia, một nhà ủng hộ nữ quyền, còn là người viết tự truyện xuất sắc. Ngay cả các tiểu thuyết của bà cũng mang dáng dấp của hồi ức. L&#8217;Invitée (1943) hư cấu hóa cuộc gặp gỡ giữa Beauvoir, Jean-Paul Sartre và Olga Kosakiewicz, học trò của [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Simone de Beauvoir ngoài là một tiểu thuyết gia, một nhà ủng hộ nữ quyền, còn là người viết tự truyện xuất sắc. Ngay cả các tiểu thuyết của bà cũng mang dáng dấp của hồi ức. <em>L&#8217;Invitée</em> (1943) hư cấu hóa cuộc gặp gỡ giữa Beauvoir, Jean-Paul Sartre và Olga Kosakiewicz, học trò của bà. Các nhân vật trong <em>Les Mandarins</em> (1954) đều có phần sao phỏng từ những con người thật, như Beauvoir, Sartre hay Camus&#8230;, và truyện cũng thể hiện khuynh hướng chính trị cánh tả của Beauvoir. Trong <em>La deuxième sexe</em>, bà kể lại việc là một phụ nữ mang một ý nghĩa như thế nào. [Tại sao các tác phẩm của bà luôn có một độ chênh giữa khi hoàn thành và khi được in, hay ngay cả khi được dịch? <em>L’Invitée</em> được viết trong khoảng 1935-1937 trong lúc Sartre bắt đầu viết <em>L'étre et le néant</em>, và cả hai cuốn đều được xuất bản năm 1943. <em>L’Invitée</em> mãi đến 1984 mới được dịch sang tiếng Anh, <em>La deuxième sexe</em> (1949) phải đợi đến 1968 và <em>La Force de l'âge</em> (1960) năm 1973. Và phải nói là phần thư tịch về Beauvoir trong Ba mươi triết gia phương Tây của Nguyễn Ước sai thời gian trầm trọng.]<span id="more-1610"></span></p>
<p>Về mảng tự truyện, Simone de Beauvoir có bốn quyển. Cuốn tự truyện đầu tiên, <em>Mémoirs d’une Jeune Fille Rangée </em>(1958), ngay năm sau đó đã được dịch, thành <em>Memoirs of a Dutiful Daughter</em>, kể lại thời thơ ấu, cuộc sống gia đình và tình bạn mật thiết của bà với Zaza, cùng những năm tháng học tại trường Sorbonne. Trong tập này, Beauvoir kể lại quá trình dung dưỡng những suy nghĩ triết học độc lập và những mối ảnh hưởng khiến bà chọn trở thành nhà văn và triết gia sau này. Tập thứ hai, <em>La Force de l’Âge</em> (The Prime of Life, 1960), nói về giai đoạn 1929-1944, kể lại việc bà từ một sinh viên triết học trở thành người trưởng thành như thế nào, và việc khám phá ra trách nhiệm của bản thân với chiến tranh, và với nền hòa bình. Tập ba, <em>La Force des Choses</em> (The Force of Circumstance, 1963), chia làm hai phần, kể lại giai đoạn  từ WWII năm 1944 đến năm 1962. Lúc này, Beauvoir đã nhận thức rõ rệt hơn về khuynh hướng chính trị của mình, với tư cách là một trí thức, với đất nước và lịch sử. Phần đầu (After the War, 1944-1952) mô tả bầu không khí &#8220;xôm tụ&#8221; của các nhóm trí thức ở Paris thời hậu chiến, trong khi phần sau (Hard Times, 1952-1962)  thu nhỏ lăng kính lại, thể hiện những suy nghĩ cá nhân của Beauvoir về thời cuộc, chính trị, hay cụ thể là cuộc chiến tranh Algeria. Ở cuốn cuối cùng,<em> Tout Compte Fait</em> (All Said and Done, 1972), Beauvoir đúc kết lại cuộc đời mình, những mối quan hệ và những gì đã đạt được.</p>
<p>Ngoài ra, trong các tác phẩm của Beauvoir, tính tự truyện còn có trong <em>Une Mort très Douce</em> (A Very Easy Death, 1964), là những trang hồi ức rất xuất sắc về tình yêu và sự mất mát, kể lại cảm xúc cá nhân sau cái chết của mẹ bà, hay như trong <em>La Cérémonie des Adieux</em> (Adieux: A Farewell to Sartre) sau khi Sartre mất năm 1980.</p>
<p>Bộ The Beauvoir Series, dịch từ nguyên bản tiếng Pháp (do Magaret A. Simons và Sylvie Le Bon de Beauvoir, con nuôi Simone de Beauvoir, biên soạn),  là tập hợp khác những trang viết và hồi kí của bà, bên cạnh cuốn tập hợp thư từ viết cho Sartre, <em>Lettres à Sartre</em> (1990), dày hơn 500 trang, xuất bản mấy năm sau khi bà qua đời. Trong bộ này có các quyển <em>Philosophical Writings, Diary of a Philosophy Student</em> (mới ra được Volume 1, 1926-1927) và <em>Wartime Diary.</em> Khi nào rảnh tôi sẽ dịch mấy bài trong cuốn <em>Wartime Diary</em>, tuy cần phải nói rằng, điều thú vị ập đến đầu tiên, từ cuốn <em>Letters to Sartre</em> và <em>Wartime Diary</em>, là hé lộ nhiều hơn về bisexuality của Beauvoir, dù bà đã phủ nhận chuyện đó, chẳng hạn như trong cuốn tiểu sử Hazel Rowley viết năm 2005. Từ khóa trước nhất, tất nhiên, là Bianca Lamblin, cousin của Georges Perec và từng là học trò của Beauvoir.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dejavous.net/simone-de-beauvoir/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>The Terminal</title>
		<link>http://dejavous.net/the-terminal</link>
		<comments>http://dejavous.net/the-terminal#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 02 Jul 2010 10:26:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Tân</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tạp bút]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dejavous.net/?p=1604</guid>
		<description><![CDATA[Tôi bị mất một túi hành lí toàn sách là sách. Đó là một sự thật đầy tính kinh điển, một sự thật trần trụi và ngổn ngang. Tôi có một thói quen là bên cạnh một hành lí kí gửi và chiếc ba lô laptop, tôi thường xách thêm một túi khác đựng sách. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Tôi bị mất một túi hành lí toàn sách là sách. Đó là một sự thật đầy tính kinh điển, một sự thật trần trụi và ngổn ngang.</p>
<p>Tôi có một thói quen là bên cạnh một hành lí kí gửi và chiếc ba lô laptop, tôi thường xách thêm một túi khác đựng sách. Theo quy định của các hãng hàng không thì tổng khối lượng hai túi xách tay này không được vượt quá bảy cân, nhưng theo kinh nghiệm đi bay hơi bị nhiều lần với vài hãng giá rẻ quen thuộc thì tôi cứ việc qua vèo vèo, chẳng bao giờ họ kiểm tra cả. Nhưng lần này mọi thứ đã khác, có lẽ vì World Cup, có lẽ vì thời đại hậu Mỹ, hay là vì lời hứa lúc bình minh, tôi chẳng biết được.<span id="more-1604"></span></p>
<p>Tôi có một thói quen khác là thích bay nhảy và phiêu lưu, giống như cô bé quàng khăn đỏ. Tôi không bao giờ chịu đi theo cung đường mà ai đó đã vạch sẵn, hay của chính tôi trước đó. Lần trước, như hẳn nhiều bạn còn nhớ hihi, tôi nhảy như một con kangaroo đi Melb-Sydney-Sin-SG. Lần này tôi bay Melb-KL-Sin-SG. Một phần vì nghèo thì chịu khó đi xe ngựa thôi, như Hoàng Lập Ngôn ấy, phần vì với tôi việc lên lịch một cung đường khít khao và đắc địa là cả một nghệ thuật. Đùa đấy, đừng tin!</p>
<p>Mọi lần tôi ra sân bay Tullamarine bằng con Skybus, nhưng lần này tôi bắt con tram 59 ngay trước cửa nhà đến stop 33 bắt thêm con bus 478 đến thẳng sân bay chỉ mất phần tư tiền. Bác Gúc đã căn dặn cẩn thận thế rồi, chỉ là tôi quên hỏi bác ấy timetable. Tôi ra khỏi nhà và bắt đầu cuộc hành trình trong một sáng mùa đông cắt da cắt thịt, cắt cả nước mũi đóng băng. Tôi leo lên tram 59, xuống stop 33 và bẽ bàng nhận ra con bus 478 chỉ chạy cho đến 9h, và lúc đó là 9h10 phút sáng. Cực chẳng đã, tôi đành leo lại lên con tram 59 để đến stop cuối cùng, điểm gần Tullamarine nhất để có thể bắt taxi đến đó. Nói là gần nhất vì trên bản đồ chúng cách nhau có một mẩu bé tí; nhưng thực tế phải đến năm, sáu cây.</p>
<p>Trời thì lạnh, hàng thì nặng, hì hục mãi cuối cùng tôi cũng đến được sân bay. Vẫn sớm chán, tiếng rưỡi nữa mới bay. Chech in xong xuôi đâu đó hết rồi, qua đến cửa hải quan thì một anh bộ đội Úc chặn tôi lại.</p>
<p>- Anh giai, mang túi gì mà nặng thế này?</p>
<p>- Anh đi Bình dân học vụ, toàn sách bình dân ấy mà. Mọi khi chúng nó vẫn để anh qua thế.</p>
<p>Đồng chí bảo cứ phải theo nhiệm vụ mà táng, rồi đem hai cái túi của tôi đi cân. Ở Úc mà vẫn còn bôn thế đấy. Tất nhiên là thừa kí, một đồng chí khác lễ phép hỏi tôi.</p>
<p>- Anh giai tên gì?</p>
<p>- Bon, Giêm Bon.</p>
<p>- Anh Bon ạ, anh làm sao thì làm, chứ nặng thế này thì bố bảo em cũng chả dám cho anh qua.</p>
<p>Thế là đến khổ, nhưng sau mấy năm mánh mung ở đất này, tôi không thể chịu thua dễ dàng thế được. Thế là đợi đến lúc counter gần đóng, tôi đến bảo đại ý bọn chã kia bôn quá kiểu này anh chã bay được rồi, bọn em linh động giải quyết cho con xách tay này kí gửi giùm anh chứ không thì anh chã bay được đâu.</p>
<p>- Ối chết, khổ thân anh chưa. Cứ để đấy bọn em kí gửi cho không mất phí đâu. Mà anh may lắm ấy nhé, trễ chút nữa là bọn em đóng counter rồi anh có kí bằng mắt.</p>
<p>&#8220;Ừ, thì may.&#8221; Tôi trở lại cửa hải quan, cũng lại &#8220;anh giai may lắm ấy nhé, trễ tí nữa là bọn em đóng hải quan anh có bay vào mắt&#8221;. Xong ải đầu tiên, con máy bay Air Asia đến là cọc cạch nhưng có đến SingAir hay Emirates cũng chỉ là chỗ đặt đít cho nóng rồi đứng lên thôi. Trong lúc bay tôi tranh thủ đọc <em>Literary Occasions</em> của Naipaul. Cuốn này có mấy chỗ kĩ thuật đọc mãi chả hiểu gì cả, nhưng công nhận hay. Tiếc là hồi xưa đem tặng cuốn biography của Naipaul mà quên mua một cuốn nữa cho mình (có 5$ mới đau chứ).</p>
<p>Đến Cây Eo, tôi vội nhập cảnh để lấy hành lí vì chuyến bay kế tiếp theo sau bốn tiếng, lúc này chỉ còn hai tiếng rưỡi. Nhưng chờ mãi, cho đến khi băng chuyền chỉ còn lưa thưa tiều vài chú, vẫn chẳng thấy cái túi sách được ưu đãi kí gửi đâu. Quả này đứt chỉ rồi. Tôi đành đến quầy làm thủ tục mất hành lí. Đồng chí người Mã trông hơi gớm nhưng được cái rất lễ phép và nhiệt tình, hứa tới hứa lui là nếu tìm được sẽ gửi về tận HCM cho tôi. Chã hi vọng mấy, nhưng đành vậy thôi biết sao. Thực ra thì lúc đấy dù biết nhiều khả năng sẽ không nhận lại được nhưng tôi cũng không thấy tiếc là bao. May là tôi chẳng để gì ngoài sách trong đó cả, nên giấy tờ các thứ vẫn còn. Sách là một thứ tài sản rất lạ, nó rất vật chất hữu hình nhưng cũng rất hư vô. Bạn thèm khát được đọc và sở hữu chúng, có khi đến quay quắt lòng, nhưng đến lúc mất chúng bạn cũng không thật sự lấy gì làm đau khổ, vì những con chữ, cái bìa, và mùi thơm giấy mới đã trở thành thứ gì đó vô hình đi theo bạn mãi mãi. Chứ mà mất con laptop chắc tôi đốt cái sân bay quá. Nhưng giờ nhớ lại thì kể cũng tiếc thật, cuốn Journal và <em>The Russian Radical</em> về Ayn Rand, hai cuốn nhật kí của Beauvoir, <em>The Left Bank</em>, <em>The Art of Hunger</em> và <em>The Writer and the World</em>, rồi còn <em>Extension du domaine de la lutte</em>, rồi còn Borges cho ông Dũng nữa chứ. Hic không dám nhớ thêm nữa.</p>
<p>Ấn tượng đầu tiên của tôi về sân bay Cây Eo là nó bẩn bựa quá, nhân viên hải quan thì lôi thôi lếch thếch. So với nó, ga quốc tế của Tân Sơn Nhất khá khang trang và sạch sẽ, nhân viên hải quan trông cũng sáng sủa. Tôi còn có ấn tượng tốt còn vì một lần ở cửa ra sân bay, anh hải quan VN khám hành lí xách tay của tôi thấy một cuốn truyện dịch, thế là nói chuyện với tôi một lúc về Dumas cha và Dumas con khá thân thiện. Thế nên tôi hơi thất vọng vì bộ mặt đất nước Malaysia trông lại nhếch nhác thế này.</p>
<p>Tôi đến Changi vào lúc mười hai giờ đêm, chuyến bay về VN là 7h sáng nên tôi buộc phải qua đêm lăn lóc ở sân bay. Đùng một cái, chuyến bay lúc 7h bị hủy và tôi phải chờ đến 5h counter mới mở để cho tôi biết mình phải làm gì tiếp theo. Đói rã ruột, tôi ăn cái món gì giống Cao Lầu nhưng cay và cọng bún thì nhỏ bằng sợi miến chẻ làm tư. Mấy món ăn ở Sin mang tên nửa Tàu nửa Malay khiến tôi ăn mấy lần vẫn không nhớ nổi tên.</p>
<p>Đến 5h, tôi được xếp vào chuyến bay kế tiếp lúc 12h trưa. Hic mệt mỏi bã cả người nhưng nghĩ đến việc sắp được về nhà, mọi khổ ai rồi cũng qua tôi cũng thấy nhẹ nhõm. Đến lúc chờ ở cửa ra tàu bay, chuyến bay lại bị hoãn một lúc. Mấy anh cảnh sát Sin dẫn mấy chị người Việt trở lại cửa hải quan, trên tay cầm một bịch gì đó. Đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy cảnh này ở Changi, lần trước còn là mấy anh chàng người Việt đi chân đất bị còng tay cơ. Có khá đông người Việt ở Sin (không phải du học sinh) cũng bay chuyến này, nhưng tôi cứ thấy thế nào ấy, không thích nghi với họ được.</p>
<p>Cuối cùng thì tôi trở về thành phố HCM trong một buổi chiều không oi bức lắm. Tôi không còn thấy ngột ngạt bởi khói xe, bụi bặm, không còn khó chịu bởi cái ồn ã cục mịch và thô lậu mà chỉ thấy dâng lên một cảm giác thuộc về. Nổi hứng bất chợt, tôi leo lên một con xe buýt ở sân bay chẳng biết đi về đâu, mà thực ra cũng chẳng quan trọng vì tôi thuộc cái đất này đến từng chỉ bàn tay, và cảm thấy nhẹ nhõm khi được trở về cái bầu không khí bình dân, của những người bình dân nói tiếng mình. Họ khác hẳn những con người cũng nói thứ tiếng ấy ở Sin, vì một lí do gì tôi không thể diễn tả thành lời. Và còn một lí do nữa, dịu mát bất chợt như những cơn đầu mùa. Ở bên kia, mưa đầu mùa có bao giờ dịu mát như thế đâu.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dejavous.net/the-terminal/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>11</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Xóc cơ và giọt nước mắt muộn màng</title>
		<link>http://dejavous.net/soccer-and-fucking-tear</link>
		<comments>http://dejavous.net/soccer-and-fucking-tear#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 02 Jul 2010 03:57:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Tân</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tạp bút]]></category>
		<category><![CDATA[World Cup]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://dejavous.net/?p=1602</guid>
		<description><![CDATA[Tôi rời thành phố Mèo buồn trong chuỗi ngày đông lạnh nhất trong mấy năm trở lại đây, trong tiếng xèo xèo phát ra từ chiếc ti vi trắng đen màn hình phẳng vừa phát xong trận đấu bóng mà hai thằng bạn cùng phòng ngủ quên không tắt, trong mớ tâm trạng ngổn ngang [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Tôi rời thành phố Mèo buồn trong chuỗi ngày đông lạnh nhất trong mấy năm trở lại đây, trong tiếng xèo xèo phát ra từ chiếc ti vi trắng đen màn hình phẳng vừa phát xong trận đấu bóng mà hai thằng bạn cùng phòng ngủ quên không tắt, trong mớ tâm trạng ngổn ngang của những nhớ quay quắt ở hai đầu, những buồn không cất nỗi thành câu và của những đêm thâu thức khuya xem đá bóng. Và thế là tôi lại tiếp tục đi, như thể cuộc đời tôi là những xê dịch đầy kích thích, như thể ngay từ khi sinh ra tôi đã cắn nhầm một viên ecstasy để rồi cứ lắc nữa, lắc mãi theo tiếng nhạc đời bập bùm chát chúa. Nhưng mà thôi, một viên thì nhiều quá. Tôi sẽ cắn nửa viên và cho hai thằng roommate mỗi thằng phần tư. Tôi khó có thể xê dịch thêm một li nào nếu không dằn lòng bỏ lại hai con thạch sùng đáng yêu và quấy rối ấy.<span id="more-1602"></span></p>
<p>Không biết bạn có thể tưởng tượng được không. Thế này nhé. Cứ mỗi lần nằm xem đá banh, thì trước mặt tôi là con trắng đen màn hình phẳng, bên trái tôi là một con thạch sùng đực quần đùi chân đầy lông, và xéo góc bên phải là một con cái cởi truồng đi tất sơn móng chân màu huyết dụ và đội chiếc mũ len kiểu Mãn Thanh 2. Con đực tên H., vợ vừa sinh con ba kí mốt ở Việt Pháp và con cái tên Q., chưa chồng chưa con và còn available cho tất ai quan tâm. Đêm nào tôi và bầy thạch sùng cũng xem đủ ba trận và bình luận trước trận đấu nhưng trận hả hê nhất trong cuộc đời giết con chim móc kinh của tôi là cuộc đối đầu Anh-Đức. Tôi thích MU (nhưng không phải fan, tôi là fan của Stuttgart) nhưng cực ghét đội Anh, đội của những ngôi sao thích vuốt tóc hơn là thích làm hài lòng người hâm mộ, nên tôi cổ vũ Đức (nhưng không phải fan, tôi là fan của Slovakia), tất nhiên một phần là vì tôi thích Danie Kruger.</p>
<p>Đó làm một trận đấu mà có thể nói đến phút thứ 55 thì hầu như không một nhà nào, dù là Tây trắng hay Tây đen bán vải, trong bán kính hai giậu râm bụt (thực ra tên đúng là rắm bụt, vì nó giống rắm của ông bụt) có thể ngủ yên sau những tiếng hò hét phấn khích của tôi và bầy thạch sùng. Con H. cũng cổ vũ Đức, tôi không hiểu vì sao, nhưng con Q. thì hẳn rồi, nó thích những cái đầu xịt keo hơn là một đội bóng cống hiến. Vầng, Đức thắng 4-1, thực ra cũng chả có gì nhưng tôi chỉ tâm đắc mãi hai thứ. Một là cái phát hiện mới của tôi, về khuôn mặt của Rooney trông rất giống với Trư Bát Giới. Hai là cái khoảnh khắc giữa hai bờ hư thực giữa khi trọng tài không công nhận bàn thắng mười mươi của đội Anh làm con Q. bị hố sau khi vũng vãi hàng loạt tiếng Đan Mạch vì sướng quá, và khi đội Đức ghi bàn thứ ba làm nó im luôn cho đến hết trận. Tạm biệt beckham thân yêu, tạm biệt gấu rooney nhé&#8230;</p>
<p>Nhưng chưa. Đó chỉ là lời phi lộ cho phần chính, mới là một kinh điển đáng ghi vào lịch sử của các hãng hàng không giá rẻ. Và quay trở lại chính cái giây phút giã từ những trận đấu bóng, tôi mới thấm thía câu nói của Nick Hornby: &#8220;Tôi vấp phải tình iu với bóng đá như thể sau này tôi vấp phải tình yêu với những bóng hồng. Đường đột thay, mụ mẫm thay, tôi lại không nghĩ đến những đau khổ về sau mang đến.&#8221; [I fell in love with football as I was later to fall in love with women. Suddenly, uncritically, giving no thought to the pain it would bring.]</p>
<p>Anh đùa đấy em ạ! Mai anh kể típ cho.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://dejavous.net/soccer-and-fucking-tear/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
