Những ngày cuối năm, cuối cùng thì tôi cũng hoàn thành một dự án dịch đã ngốn của mình khá nhiều thời gian và tâm trí. Đơn giản là khi nào hứng chí tôi lại đặt ra cho mình cái mốc nào đó để vượt qua. Những cái mốc giống như các cột cây số nằm sầu lẻ bóng trong màn sương mù trên đường đi Đà Lạt, rất sau này nhìn lại bạn sẽ không hiểu nổi mình đã vượt qua chúng bằng cách nào. Tôi có tật hay quên, nhiều khi đọc lại những gì mình từng viết tôi cũng không hiểu ngọn gió nào đã khiến mình viết được như thế. Hoặc có thể hằng năm, hình như vào đông chí tôi lại dậy thì thêm một lần-một từ rất tinh túy. Mỗi lần như thế tôi lại cảm thấy mọi thứ sáng rỡ một cách ướt át như thể cánh bướm vừa ngóc mình ra khỏi vỏ kén thêm lần nữa thứ-n và sắp sửa hóa thành sâu.
Thành tựu thứ hai là cuối cùng tôi đã tu luyện thành công nghệ thuật nói nhảm. Sau nhiều năm khổ tứ đi tìm bản nguyên cho mình, tôi thấy rốt cuộc không những tôi mà bất cứ bạn đàn ông độc thân vui nhộn nào cũng đều nên luyện kĩ năng nói nhảm. Cái này nói thật. Bởi vì trải qua giai đoạn nói nhảm, các bạn sẽ biết hài hước đúng chỗ và quan tâm đúng độ. Nói nhảm còn giúp chúng ta bớt take things seriously, lạc quan, vui vẻ, bớt khắt khe và nhìn đời bao dung hơn. Hồi năm nhất có người gọi tôi là cây cười của lớp. Kể mà kiên trì đi theo con đường ấy có khi giờ này tôi đã có chân trong sân khấu kịch Phú Nhuận.
Năm vừa qua tôi xem được ngót hai trăm phim và đọc tử tế có lẽ chưa đầy mười quyển sách. Năm 2010 có nhiều phim hay: Confessions, The Fallen Angel [Nhân gian thất cách], Incendies, I saw the devil, Bi đừng sợ… Năm nay cho tới giờ tôi chỉ thấy ấn tượng nhõn Melancholia. Luôn có một cái gì ngược chiều trong phim của Lars von Trier. Giống như khi khoa học vừa chứng minh ra một con quác quác nào đấy bay nhanh hơn ánh sáng, thì ở đây bộ phim là một ám ảnh chậm rãi kéo người xem quay ngược về phía nội tâm của mình, kéo trái đất quay ngược lại từng tích tắc trước khi nó bị hành tinh U uất ăn thịt. Một mãnh lực làm trở ngược mọi thứ vốn chông chênh. Anh chồng cứng cỏi tự vẫn trong chuồng ngựa. Cô em xinh đẹp bất định bỗng nổi hứng làm “cô gái cao bồi” với một anh ngẫn vừa mới gặp. Phim gợi ý cho chúng ta một giả thiết tương đối hoang mang, rằng khởi nguyên của vũ trụ là một nỗi cô đơn phân kỳ.
Thành thực mà nói, hễ nhắc tới bướm tôi lại nghĩ tới Nabokov. Nguyên nhân sâu xa để viết nên một Lolita trác tuyệt và vi diệu, có lẽ vì Nabokov là một nhà nghiên cứu bướm.


