Nghệ thuật phân kỳ hay hội tụ

Nghị quyết siết hộ khẩu đối với người nhập cư vừa qua của một tỉnh khiến tôi liên tưởng đến truyện Bản du ca cuối cùng [của loài người không còn đất sống] của Erich Maria Remarque. Đối với tôi Remarque xứng đáng được xếp vào hàng tác giả “cổ điển” bởi ông là bậc thầy về khắc họa nhân vật, sắp đặt tình huống và ông đặt ra (thỉnh thoảng còn tuyên ngôn luôn) những vấn đề phổ quát về thân phận con người. Nạn phân biệt người Do Thái ở châu Âu (tôi dùng từ rất nhẹ) trong lịch sử hiện đại là bài học thấm thía, là sự phản tư dành cho những người trong cuộc về sắc tộc, màu da, căn tính, sự tước đoạt và nỗi thống khổ. Tác giả tài tình ở chỗ ông cô đọng các “thông số” đó vào một cuốn truyện tương đối vừa vẹn cho một bộ phim điện ảnh. Tôi thường quan tâm đến những tác phẩm có bố cục điện ảnh. Và sẽ trở lại điều này sau, nhưng tôi có một nhận xét thế này, các tác giả và đạo diễn phương Tây (như Remarque, Kundera hay Lars von Trier) thường có tư duy phân kỳ, tức là dùng những cái nhỏ (sự mất nơi ở, nỗi u uất) để nêu lên những điều phổ quát (mất căn tính, vô tri, sự tận thế); còn các tác giả và đạo diễn phương Đông (Farhadi, Cao Hành Kiện, Murakami) thường có xu hướng tiết giảm những cái to tát (xác tín, dị biệt, bất bình đẳng, đổ vỡ) thành những vấn đề mang thuộc tính dân tộc. Nhận xét này chỉ tương đối vì tôi mới nghĩ đến một cách sơ bộ.

Bản du ca cuối cùng kể về một người thanh niên người Đức nhưng do bố có gốc Do Thái nên bị tước quyền công dân Đức, đành phải đi lưu vong sang hết nước này đến nước nọ miễn là được cấp cho giấy thông hành trong vòng mươi mười lăm ngày. Sau thời hạn đó thì phải đến báo với nhà chức trách để được tống cổ trên danh nghĩa sang một nước khác, nếu không muốn bị tù vài tháng và vẫn bị tống cổ. Nếu trở lại một nước nào đó lần thứ ba hay thứ tư thì bị phạt tù, trục xuất và cấm đặt chân trở lại. Trong tình trạng mất nơi ở thường trực như vậy thì ngay cả tình yêu cũng trở thành quá xa xỉ và cái chết trở nên quá thường như cân đường hộp sữa. Cái phổ quát trong truyện theo tôi là thế này: chúng ta không thể tưởng tượng nổi tình cảnh cách đây dăm chục năm tệ hại thế nào, nên hãy coi chừng cái thời bây giờ mình đang sống.

Farhadi là một đạo diễn tiêu biểu người Iran. Phim A separation (Một cuộc li dị) của ông có lẽ sẽ kèn cựa với Melancholia (Hành tinh u uất) của Lars von Trier để tranh giải Oscar phim nước ngoài hay nhất 2012 [đoạn này nhầm; phim Melancholia nói tiếng Anh]; có lẽ thôi, dù sao đây là hai phim tôi thấy hay nhất trong năm qua. Cả hai đều nặng nề từ đầu đến cuối, A separation đi theo lối hội tụ và Melancholia đi theo lối phân kỳ như tôi đã nói ở trên. Nhìn rộng ra thì sự lựa chọn một trong hai phim sẽ trở về với cách phân biệt hai quan niệm rạch ròi tuy cũ nhưng còn lâu mới ngã ngũ: nghệ thuật vị nghệ thuật và nghệ thuật vị nhân sinh. Tôi nghĩ nhiều khả năng phim của Farhadi – tức nghệ thuật vị nhân sinh – sẽ thắng. Bởi nó đụng chạm đến chế độ đẳng cấp và phân biệt nam nữ ở quốc gia đạo Hồi, làm lung lay đến gốc rễ của lòng tin vào tín ngưỡng. Nó xóa đi khoảng cách giữa các dân tộc và trong nội bộ một dân tộc. Còn Melancholia, mặc dầu xuất sắc, nói về những thứ to tát mà con người hiếm khi cho phép mình được thư thả nghĩ đến.

Lars von Trier thông cảm với Hitler, điều đó dễ hiểu. Nhưng không phải ai cũng thông cảm cho sự thông cảm đó, bởi với nhiều người, được thông cảm đã là một điều xa xỉ.

Dân chủ giả hiệu

Thi pháp hay thi pháp học?!!

Đây là bài phản hồi của Tiền vệ cho lời phàn nàn của Nhị Linh. Tại sao cứ phải in đậm như vỗ vào mặt người khác thế nhỉ? Tóm lại câu trả lời của Tiền vệ là thế này: Bài đăng trong mục Đối thoại, nếu không xúc phạm đời tư của người khác và phê phán dựa trên văn bản, thì Tiền vệ cho đăng tất, không biên tập, và không có nhiệm vụ điều tra lai lịch.

Nghe thì có vẻ giống như một diễn đàn trực tuyến (discussion board) trên mạng, nhưng xét về tính minh bạch thì thua đứt, bởi ít ra một diễn đàn cũng có hệ thống quản trị-quản lý rõ ràng, các quản lý (mod) vẫn xem được IP thành viên, xem được log. Còn ở đây thì thua, các vị nói gì chúng tôi nghe nấy, các vị có làm như thế thật không thì chúng tôi chịu.

Ấy là chưa kể các vị đã vi phạm chính các tiền đề của mình. Thử đọc lại các bài của Vi Văn Tuyên xem có xúc phạm đến đời tư người khác (ở đây là khía cạnh “uy tín” và “tư cách” của một người được nêu đích danh) và bài của Nguyễn Gia Thức xem có phê phán dựa trên văn bản (“đạo đức”, các “fan”…) hay không? Và xin mời đọc hiểu lại bài phàn nàn của Nhị Linh để xem các vị đã ứng xử như thế nào với uy tín của trang Tiền vệ.

Nghệ thuật sắp đặt

Sách gối đầu giường qua các thời kỳ

Đùa chứ, để tạo nên một bố cục phù phiếm và sâu sắc vừa phải cả về kích thước lẫn màu sắc như thế này, thật ra tôi chỉ cần bốc đại. Số tôi hôm nay son. Ngoài cuốn Tân ước đưa vào cho đẹp đội hình, bốn cuốn kia tôi đều mới mua. Về mặt nội dung, cả năm đều là những cuốn sách tốt nhất mà tôi có được trong địa hạt của chúng.

Đường tới thành phố của Hữu Thỉnh, thể loại trường ca, giải thưởng Hội nhà văn VN 1980. Thơ Hữu Thỉnh thuộc loại dễ thích, chẳng hạn như bài “Mùa hạ đi đâu”. Có nhiều câu khác tôi nhớ, chẳng hạn “Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn/Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím” (Thơ viết ở biển). Trong Đường tới thành phố có nhiều câu giàu hình ảnh: “Có gì đó trong đốm tàn hoa cải/Cứ bay lên làm nhẹ cả người ngồi”, hay “Ve vẫn kêu úp mặt vào cây/Không sương sớm để cho lòng bẫng lẫng”, hay “Xiêu vẹo đỡ một hoàng hôn rách rưới”, và có những câu đặc sắc: “Giọt đèn ấy bớt đi nhiều khuya khoắt/Chia bình yên cho mỗi con đường”. Bài này tôi nghĩ cho vài trích đoạn vào sách giáo khoa được: dễ thuộc, và khi phân tích cứ thế mà phang, không cần phải nội công thâm hậu.

Nước Đại Nam đối diện với Pháp & Trung Hoa không phải là mới, bản tôi có là của Nxb Trẻ, in lần thứ ba năm 1999. Có hai luận án sử học mà gần đây tôi đọc là cuốn này và Người lính thuộc địa Nam kỳ của Tạ Chí Đại Trường (thực chất là bản thảo luận án). Một công trình học thuật bao giờ cũng có hệ thống, luận điểm đâu ra đấy, tài liệu tham khảo đáng tin cậy, đọc sướng ngay từ mục lục. Đọc sách sử phải lưu ý một điểm là lúc nào cũng phải cảnh giác, viết càng hấp dẫn, lôi cuốn, càng phải cảnh giác, vì khoảng cách giữa cái khả tin và chém gió nhiều khi không nhận biết được. Người có thẩm quyền viết bao giờ cũng khác một quý ông quý bà ất ơ nào đó thừa nhiệt tình nhưng thiếu bài bản. Gần đây có cuốn Dấu xưa của Mathilde Tuyết Trần theo tôi là không có giá trị nhiều về sử liệu. Tôi nhớ trước đây có đọc một bài của bà này về TCS trên talawas, viết rất lâm li hồng tuyết dù bà mới chỉ gặp ông í đúng một lần.

Có nhiều lý do khiến tôi ác cảm với sách của Trần Trọng Kim, đầu bảng là Một cơn gió bụi, sau đó là Việt Nam sử lược. Ông này viết rất lôi cuốn, dễ hiểu và thuyết phục (tức là dễ khiến người ta tin theo). Viết sử như viết văn dễ dẫn đến nhiều chỗ võ đoán, chém bừa. Cuốn của Tsuboi viết cũng rất hấp dẫn, tôi chưa đọc kỹ nhưng đó là một lý do khiến mình phải cảnh giác ngay từ đầu. Một cuốn sách sử có thể tiêm nhiễm một đánh giá sai lầm nào đó vào đầu một thế hệ như chơi. Hai là, Trần Trọng Kim có nhiều chỗ không hoàn toàn dựa vào tài liệu nguồn mà cứ coi như mình là người chép sử chính thống. Đến lượt sách của ông í trở thành tài liệu nguồn thì không thể tin được. Chẳng đành như Tạ Chí Đại Trường luôn thể hiện những gì ông ấy viết là quan điểm riêng của mình, chẳng hạn khi viết về ẩn ức “gác thù nhà” của Trần Hưng Đạo. Một đại diện của trường phái “phán như đúng rồi” là bác Trần Gia Phụng (có bài “Chiêm Thành: Tiêu diệt hay thu hút và hội nhập”). Gần đây có người giới thiệu với tôi Phạm Văn Sơn, có cuốn Việt sử toàn thư và bộ Việt sử tân biên 7 quyển. Bác này không được giới nghiên cứu và dân chơi sách xưa đánh giá cao. Nhưng nói gì thì nói, phải tự mình đọc mới tin được.

Giáng sinh ở ta

Giáng sinh ở ta đến vào thời điểm hình như hơi lỡ cỡ. Năm cũ chưa qua, năm mới còn bỏ ngỏ, và nhất là còn thiếu một chút xả hơi ngắn hạn như ở Tây để người ta còn kịp hít một hơi dài mà thư thư thụ hưởng. Bởi vậy, Giáng sinh ở Sài Gòn, một thành phố sôi động có lẽ vào dạng nhất nhì khu vực, không tránh khỏi sự đan xen với những lát cắt tất bật của cuộc sống. Người vừa chở con đi học thêm, cũng có kẻ vừa đi làm về tranh thủ tạt đi mua hai hộp cơm và một đôi vé xem kịch. Nhưng trong lòng ai đó cũng đều háo hức lạ thường, tự nhủ mình rằng tối nay kiểu gì cũng phải lượn ra quận nhất ngắm phố phường đơm đèn và nhìn thiên hạ chụp ảnh. Buổi tối Giáng sinh, nhịp độ rung rinh của phố phường gia tăng theo mật độ người người lớp lớp ra đường “tìm không khí”, và kéo theo đó là mức độ hòa quyện âm thanh đến đậm đặc. Đặc trưng nhất của Sài Gòn có lẽ là ở khu vực xung quanh nhà thờ Đức Bà. Có tiếng người trẻ gọi nhau í ới, tiếng người bấm máy hô “hai, ba”, và cả tiếng ai đó nhờ một ai đó không quen đẩy giúp xe lên vỉa hè của quảng trường Công xã. Có ánh mắt tìm nhau của đôi bạn trẻ, có nụ cười gượng gạo làm duyên, và cũng có nỗi buồn vu vơ của những kẻ hoài niệm về ngày này năm đó. Những kỉ niệm lung linh, thì không thể không đặt vào ngăn mang tên kí ức.

Bonus:

Giáng sinh đến, các hạ nên đề phòng cửa nẻo. Lưu ý: ảnh ghép.

Giẫm phải mìn nhà hàng xóm

Đã qua từ lâu cái thời mà tôi được xem những thứ buồn cười không thể chịu được, đến độ mình phải mở miệng ra cười khanh khách nếu chưa muốn nói là ngặt nghẽo, như chương trình Gặp nhau cuối tuần thời kỳ đầu, SV 96, hay bộ truyện tranh Ninja loạn thị. Lần gần đây nhất tôi được cười sảng khoái như thế là hôm xem phim Tintin – Bí mật kì lân hạm, mặc dù chỉ xem bản 2D. Cốt truyện hay, hình ảnh vô cùng đẹp, chuyển động liền mạch, phim hấp dẫn từ đầu đến cuối dù chẳng có diễn viên nữ xinh đẹp nào trong đó cả. Và bởi bắt mạch ngay từ đầu là phim hay, “giải trí ra giải trí”, nên tôi không phải bận tâm các vấn đề kỹ thuật làm gì. Xem xong một bộ phim như thế thấy cuộc đời sảng khoái bao nhiêu. Âu cũng là tác dụng nói chung của tiếng cười.

Dạo này, để làm tươi mát tâm hồn tôi toàn đọc tạp văn. Nguyễn Việt Hà vốn liếng nhiều, chỉ cần có đề tài là lão tung chưởng đủ các thể loại. Tuy nhiên tác dụng của việc đưa vào các thứ hầm bà lằng không phát huy được hết, vì thiếu một chút mềm mại, uyển chuyển, liên kết, xâu chuỗi. Nhưng đúng là chỉ đọc NVH mới có những lúc buồn cười không thể chịu được. Phan Thị Vàng Anh mang tư duy của một nhà biên kịch, không cần nhồi nhét nhiều, ý tứ nhẹ nhàng, nhưng chặt chẽ và sâu sắc. Chỉ là đôi khi, chị hơi khắt khe kiểu cũ và có xu hướng “đẩy lên cao trào” quá. Lê Hoàng thì theo thể loại tiểu phẩm rồi, phong cách Tuổi trẻ cười nên nhiều khi vô thưởng vô phạt và hơi nhạt. Tôi chả thích đọc lão í lắm. Thế nên, mỗi người có một chút hay, và đó cũng là phong cách riêng của họ: NVH là cách dùng từ và tích xưa, PTVA là tính kịch.

Hôm qua tôi coi clip của anh chàng này hơi bị vui (đâyđây nữa). Nhiều người ném đá rất hăng, còn tôi thấy đồng chí này nói cũng có chỗ đúng, trên tinh thần vui là chính. Bớt chi li cho đời nó happy. Vừa thư giãn được một chút thì sang nhà hàng xóm chơi giẫm phải mìn. Có lẽ tôi phải xin chủ nhà một ít V-coin để mua áo giáp và nón bảo hiểm, chứ rừng thiêng nước độc thế này, mình tuổi nào mà dám chường mặt ra cho các nhà đạo đức luận quăng bom, ném đá và bắn góc siêu cao như chơi Gunbound.

Categories

Archives