Làm sao để nhận ra một phim heo

Tôi không biết bạn có bao giờ nhận ra mình xem một phim con heo hay chưa. Tôi không nói đến những phim có cảnh tình ái, như Last Tango in Paris chẳng hạn, dù tôi nhận ra, rằng với nhiều người như thế có thể đã là chướng rồi. Không, thứ tôi muốn nói đến là phim con lợn chính cống, với mục đích độc nhất và trung thành là kích thích dục vọng của khán giả, từ đầu chí cuối, và theo một cách mà, trong khi dục vọng này được kích thích bởi những cảnh giao hợp đủ trò biến hóa, phần còn lại câu chuyện lại chẳng có chút giá trị nào.

Các phán quan thường được yêu cầu phân xử xem một phim có phải thuần túy con heo, hay có giá trị nghệ thuật gì hay không. Tôi không phải một trong những người khăng khăng rằng giá trị nghệ thuật có thể bù đắp cho mọi thứ; thỉnh thoảng các tác phẩm nghệ thuật đích thực còn nguy hiểm với đức tin, với hành vi, với quan điểm hiện tại hơn cả các tác phẩm ít giá trị hơn. Nhưng tôi tin rằng những người thành niên có quyền tiêu thụ văn hóa phẩm con heo, ít nhất để còn muốn cái gì khác cao hơn. Tuy vậy, tôi nhận ra rằng thỉnh thoảng một quan tòa buộc phải quyết định xem một phim được sản xuất ra nhằm bày tỏ các khái niệm hay lý tưởng thẩm mỹ nào đó (kể cả qua những cảnh vi phạm cái nhìn đạo đức đã được chấp nhận), hay nhằm mục đích độc nhất là đánh thức bản năng của khán giả.

Vầng, có một tiêu chuẩn để quyết định xem một phim có phải con heo hay không, và nó dựa trên sự tính toán về thời gian bị lãng phí. Stagecoach, một siêu phẩm đại chúng vĩ đại, được quay toàn bộ trên độc một chiếc stagecoach [xe ngựa] (ngoại trừ đoạn mở đầu, vài quãng ngắn và đoạn kết thúc). Nhưng nếu không có chuyến đi này thì bộ phim sẽ không có ý nghĩa gì hết. L’avventura của Antonioni thì chỉ độc có thời gian phung phí: người ta đến rồi đi, nói chuyện, thất lạc rồi được tìm lại, mà chẳng có gì xảy ra cả. Chỗ thời gian phung phí này có thể hấp dẫn hoặc không, nhưng bộ phim thì đích thị nói về nó.

Ngược lại, một phim con heo, để biện hộ cho chi phí một tấm vé hay việc mua một máy cát-sét, bảo chúng ta rằng có những ai đó cặp với nhau về mặt tình dục, nam với nữ, nam với nam, nữ với nữ, nữ với chó hay ngựa đực (Tôi có thể chỉ ra rằng chẳng có phim heo nào mà nam cặp với ngựa cái hay chó cái: sao lại không nhỉ?). Và điều này vẫn sẽ ổn thôi: nhưng nó chỉ toàn là thời gian phung phí.

Nếu Gilbert, để hiếp Gilbertina, phải đi từ Lincoln Center đến Sheridan Square, thì bộ phim cho bạn thấy Gibert ngồi ở trong xe anh ta suốt cuộc hành trình, đi hết đèn đỏ này đến đèn đỏ khác.

Phim con heo chỉ toàn những người leo vào trong xe và lái mút chỉ, các cặp phí phạm biết bao nhiêu thời gian để ghi tên tại các quầy khách sạn, những quý ông phải tốn nhiều phút trong thang máy mới đến được phòng của họ, các cô gái tọng các loại thức uống khác nhau và mân mê không biết chán những dây chuyền và áo blu trước khi thú nhận với nhau rằng họ thích Sappho hơn Don Juan. Nói một cách đơn giản và sống sượng, trong phim heo, trước khi bạn có thể thấy một con ngựa khỏe mạnh bạn phải kiên nhẫn chịu đựng một phim tài liệu có thể được tài trợ bởi Cục Giao thông.

Có các lý do thấy rõ. Một bộ phim mà Gilbert chỉ có nhõn việc hiếp Gilbertina, hết trước ra sau rồi úp thìa, thì quả là không thể chịu đựng được. Về mặt thể phách với các diễn viên, và mặt kinh tế với nhà sản xuất. Và cũng không thể chịu đựng được đối với khán giả về mặt tâm lý: để sự quá lố có tác dụng, người ta phải thực hiện nó trên một phông nền của cái bình thường. Mô tả cái bình thường là một trong những thứ khó nhất đối với bất cứ nghệ sĩ nào, chứ còn phác họa sự lệch lạc, phạm tội, hãm hiếp, tra tấn, thì dễ quá.

Bởi vậy phim con heo buộc phải cho thấy cái bình thường theo cách mọi khán giả đều mường tượng được – nhất định như thế nếu sự quá lố là để gây hứng thú. Bởi vậy, nếu Gilbert phải bắt xe buýt và đi từ A đến B, chúng ta sẽ thấy Gilbert bắt xe buýt, rồi xe buýt khởi hành từ A đến B.

Điều này thường chọc tức khán giả, bởi họ nghĩ rằng họ thích những cảnh không thể diễn tả tiếp tục cơ. Nhưng đây là một ảo tưởng về phía họ. Họ không chịu được cả một tiếng rưỡi toàn những cảnh không thể diễn tả đâu. Nên các đoạn phung phí thời gian lại là cần thiết.

Tôi nhắc lại nhé. Hãy đi vào một rạp phim. Nếu để đi từ A đến B, các nhân vật phải đi lâu hơn thông thường bạn sẽ, thì bộ phim bạn đang xem chính là phim con heo.

1989

Dịch từ How to Travel with a Salmon & Other Essays (Umberto Eco)

Khi Xưa Ta Bé

Nhân ngày sinh Kurt Vonnegut. Bài này dịch từ chương đầu cuốn A Man Without A Country (2005). Bài cũ về Vonnegut ở đây.

*

Khi còn bé tôi là thành viên nhỏ tuổi nhất trong gia đình, và đứa trẻ nhỏ nhất trong gia đình nào cũng luôn là đứa hay bỡn cợt, bởi đùa cợt là cách duy nhất để nó có mặt trong cuộc nói chuyện của người lớn. Chị tôi hơn tôi năm tuổi, anh tôi hơn tôi chín tuổi và ba mẹ tôi đều là những người hay nói . Thế nên khi còn nhỏ xíu, tôi trở nên nhạt nhẽo trước mặt tất thảy người lớn trong bữa tối. Họ chẳng muốn nghe những tin tức trẻ con ngớ ngẩn thường nhật  của tôi. Họ muốn nói về điều thực sự quan trọng xảy ra ở trường cấp ba hoặc có thể là trường đại học, hoặc nơi công sở. Vậy nên cách duy nhất tôi có thể góp mặt vào  một cuộc nói chuyện là nói cái gì đấy thật nhộn. Tôi nghĩ ban đầu tôi chỉ tình cờ làm thế , chỉ là vô ý buông một câu chơi chữ khiến cuộc nói chuyện phải dừng lại, đại khái thế. Và rồi tôi nhận thấy nói đùa cũng là cách để xen vào cuộc nói chuyện của người lớn. Continue reading

Chết Đâu Phải Đã Hết

Sau khi nhà văn David Foster Wallace tự sát vào tháng Chín năm ngoái, người đại diện từ lâu của ông là Bonie Nadell đã không biết đường nào mà lần trong mê lộ chữ nghĩa mà ông để lại. Bà phát hiện những bản thảo khác nhau của cuốn tiểu thuyết cuối cùng còn dang dở của Wallace phân tán trong hai chiếc máy tính và những tập giấy được cất rải rác trong gara nơi ngài Foster Wallace từng làm việc ở Claremont, California. Bà không biết là ông muốn lựa bản thảo nào. Cuốn tiểu thuyết này, Wallace viết về I.R.S. [Internal Revenue Service, cơ quan thuế liên bang của chính phủ Mỹ], đang được biên tập lại dựa trên những ghi chép của tác giả để kịp xuất bản vào mùa thu năm sau. “Phần lớn cuốn sách còn đang là dấu hỏi”, Nadell nói về cuốn tiểu thuyết sẽ có tên “Pale King”. Continue reading

Ernest Hemingway: Selected letters

Đây là lá thư đầu tiên mà Ernest Hemingway gửi cho Maxwell Perkins (1884-1947), người sau này biên tập những cuốn sách của ông ở Charles Scribner’s Sons kể từ năm 1926. Perkins từng  là người biên tập cho Scott Fitzgerald từ năm 1919 và cũng chính Fitzgerald là người giới thiệu Hemingway cho Perkins. Có thể đọc thêm Max Perkins: Editor of Genius của Scott Berg.

Thư gửi cho Maxwell Perkins, Paris, 15 tháng Tư 1925.

Continue reading

The Things They Carried, bản dịch

“The Things They Carried” là tập truyện ngắn của Tim O’Brien về một trung đội lính Mỹ trong chiến tranh Việt Nam. Tập truyện từng được lọt vào vòng chung khảo giải thưởng Pulitzer và giải thưởng National Book Critics Circle của Mỹ, đạt giải thưởng Prix du Meilleur Livre Étranger của Pháp. Tập truyện được công nhận rộng rãi là tác phẩm văn học quan trọng nhất về chiến tranh Việt Nam. Continue reading

Categories

Archives