Archive for the ‘Tạp bút’ Category

Năm Nay Tôi Hai Mươi [4]

Hồi cấp 3 tôi có đọc một cuốn đại ý là làm thế nào để học giỏi. Bình thường tôi chẳng bao giờ nghía vào những cuốn có nhan đề diễm lệ như vậy, nhưng hình như lần ấy tôi đọc vì tác giả là một cựu học sinh trường tôi, trước đây từng đoạt giải sinh quốc gia và quả thật là cách trình bày của anh í khá khoa học và thông minh. Tất nhiên tôi chẳng care đến chuyện làm thế nào để học giỏi mà tôi quan tâm đến cách trình bày của anh này là chính. Đại khái, học một cách khoa học là lựa chọn cho mình cách tiếp thu thích hợp nhất để đạt được hiệu quả cao nhất. Có người hợp với vừa học vừa nghe nhạc, có người hợp với học trong yên tĩnh, cũng có người tốt nhất là đừng học gì cả :d. Hoặc có người ấn tượng với những con số, có người nhớ lâu nếu gắn liền với hình ảnh, cũng có người càng học càng quên. Tôi thì đặc biệt thích học hay làm việc bừa mà không theo một lối khoa học mả mẹ nào cả, chỉ có điều tôi lưu tâm duy nhất là tìm cho mình một không gian làm việc thích hợp. Read the rest of this entry »

Năm nay tôi hai mươi [3]

Tôi thấy có một vấn đề thế này, khi bạn hai mươi tuổi, thời gian bỗng trở nên đàn hồi đến kinh khủng khiếp. Tôi còn nhớ như in những đêm ôn thi nằm trắng đêm do say cà phê mà đầu lại tưng tưng thành ra cũng chả làm được gì. Những lúc ấy người tôi như cái đồng hồ quả lắc, thậm chí tôi còn rảnh đến nỗi đếm mạch đập của mình, nhưng thời gian thì chẳng chịu trôi, còn tôi thì cứ nằm miên man ngắc ngư lặc lè trong đêm đông rét buốt, và thỉnh thoảng lại chợt nghĩ, hay là tôi nhớ cái tiếng tắc kè kêu về đêm mà ở cái xứ này không có nhỉ, hoặc chợt nghĩ-một hiệu ứng của say cà phê, có khi nào tôi ngủ luôn một mai không trở lại không nhỉ, mà tạch vì sốc chất kích thích quả là một cái tạch bi thảm. Rồi cũng có những lúc thời gian trở nên cô đọng như một viên senduxen hình con nhộng gây ngủ mê mệt cho phụ nữ đang mang thai và trẻ em dưới tuổi ô mai. Đó là những chuỗi ngày ngủ dậy, đến trường ngáp một cái, về đi chợ, nấu cơm, ăn xong xỉa răng, thế là hết một ngày. Hay thậm chí vào một ngày mưa như hôm nay chẳng hạn, nhìn ánh hải đăng quét rệu rã qua màn mưa thối đất thối cát, thời gian lại trở nên tung bẩy như những sợi thun đan bện vào nhau, như những cơn co thắt ruột dạ khi ta nhớ day dứt một thứ gì đó, hay khi ta buồn, hoang mang và chán vãi. Read the rest of this entry »

The Terminal

Tôi bị mất một túi hành lí toàn sách là sách. Đó là một sự thật đầy tính kinh điển, một sự thật trần trụi và ngổn ngang.

Tôi có một thói quen là bên cạnh một hành lí kí gửi và chiếc ba lô laptop, tôi thường xách thêm một túi khác đựng sách. Theo quy định của các hãng hàng không thì tổng khối lượng hai túi xách tay này không được vượt quá bảy cân, nhưng theo kinh nghiệm đi bay hơi bị nhiều lần với vài hãng giá rẻ quen thuộc thì tôi cứ việc qua vèo vèo, chẳng bao giờ họ kiểm tra cả. Nhưng lần này mọi thứ đã khác, có lẽ vì World Cup, có lẽ vì thời đại hậu Mỹ, hay là vì lời hứa lúc bình minh, tôi chẳng biết được. Read the rest of this entry »

Xóc cơ và giọt nước mắt muộn màng

Tôi rời thành phố Mèo buồn trong chuỗi ngày đông lạnh nhất trong mấy năm trở lại đây, trong tiếng xèo xèo phát ra từ chiếc ti vi trắng đen màn hình phẳng vừa phát xong trận đấu bóng mà hai thằng bạn cùng phòng ngủ quên không tắt, trong mớ tâm trạng ngổn ngang của những nhớ quay quắt ở hai đầu, những buồn không cất nỗi thành câu và của những đêm thâu thức khuya xem đá bóng. Và thế là tôi lại tiếp tục đi, như thể cuộc đời tôi là những xê dịch đầy kích thích, như thể ngay từ khi sinh ra tôi đã cắn nhầm một viên ecstasy để rồi cứ lắc nữa, lắc mãi theo tiếng nhạc đời bập bùm chát chúa. Nhưng mà thôi, một viên thì nhiều quá. Tôi sẽ cắn nửa viên và cho hai thằng roommate mỗi thằng phần tư. Tôi khó có thể xê dịch thêm một li nào nếu không dằn lòng bỏ lại hai con thạch sùng đáng yêu và quấy rối ấy. Read the rest of this entry »

Tản Văn Nhân Ngày Cúp Điện

Trời Sài Gòn nóng như lửa thiêu. Trận hạn hán kinh hoàng nhất từ 100 năm khiến các hồ thuỷ điện nằm chết chỏng trơ. Và thế là thiếu điện. Hành động dễ được tiên liệu nhất chính là cúp điện.

Trên lí lẽ, 2 thành phố lớn là Hà Nội và TPHCM đươc ưu tiên. Phải thôi, ngày thường điện không cúp, đèn giao thông hoạt động hết công suất mà đường phố giờ cao điểm kẹt cứng. Giờ mà cúp điện, phó thác hệ thống giao thông cho ý thức người dân thì khác nào đánh cờ vây trong thành phố. Ấy thế mà họ vẫn cúp. Chỉ có điều giờ cúp được điều chỉnh khéo léo từ 9 giờ sáng đến tầm 2h chiều, luân phiên. Read the rest of this entry »

Những Chuyện Cần Được Kể Lại

Tớ có một bệnh tạm gọi là bệnh ghiền chữ. Tất nhiên chỉ ghiền chữ ở một mức độ nào đấy thôi, nhưng so với những người xung quanh thì cái sở thích này dần trở thành một thứ gì đấy có phần bệnh hoạn, bệnh hoạn một cách thích thú. Sở thích này không phải bẩm sinh. Hồi nhỏ tớ chỉ thích đọc truyện tranh, dù bắt đầu đọc cũng hơi trễ. Cuốn truyện tranh đầu tiên mà tớ đọc, và ý thức được, là cuốn Bảy viên ngọc rồng tập 42 nằm chỏng chơ trên một sạp báo cũ bám đầy bụi nằm ở mé bên phải trước cổng trường tiểu học Hạ Long, gần đối diện với Sở xây dựng. Hồi đó một cuốn truyện mới của NXB Kim Đồng, và nhõn NXB Kim Đồng, có giá hai nghìn đồng. Sau đó tớ đâm ghiền truyện tranh và bắt đầu tìm mua truyện cũ bán trên chiếc xe đẩy ở gần nhà. Phải trải qua một tuổi thơ rong ruổi đi tìm cái mùi ngai ngái của truyện cũ như thế, và cái giai đoạn chớm lớn vật vã với cơm áo gạo tiền như bây giờ, mới có thể hiểu được đúng nghĩa thế nào là “mừng như bắt được vàng” của cái khoảnh khắc mà tớ tìm được cuốn Bảy viên ngọc rồng tập 1 đã  tuyệt bản nằm tinh tế dưới góc chiếc xe đẩy bán sách cũ. Read the rest of this entry »

Thơ Tình Cuối Mùa Đông

Tôi trầm tính và ít nói. Tôi chỉ huyên náo khi có ai đó chạm vào cái thế giới của tôi. Họ bảo tôi sôi nổi, dễ gần. Những người khác có thể bảo tôi tẻ nhạt, lạnh lùng, nhưng tôi không care lắm. Tôi chỉ quan tâm đến những kênh cùng tần số, giống như có lần tôi bảo em: anh thích em và nghiêm túc theo đuổi em, những chuyện khác anh không care. Tôi hay nhìn vào mắt người đối diện, và thường thì tôi nhận ra ngay người ấy có cùng tần số với tôi hay không. Cùng tần số ánh mắt không có nghĩa là cùng xung nhịp adrenaline. Em có thể không cùng tần số với tôi lắm, nhưng vì tôi thích em, nên tôi cũng không ngại chuyện dò đài và bắt sóng. Với tôi, tình yêu là phiêu lưu và tự do. Jakobson từng bảo, đại ý, mọi bài thơ tình đều quy về một câu duy nhất: Anh yêu em. Read the rest of this entry »

Năm Nay Tôi Hai Mươi

Tôi nằm vật trên giường như một con sâu bướm đang nghẹt thở trong khi tìm đường chui ra khỏi kén. Cái kén nặng trĩu, nhớp nháp và ngấy lên một mùi khăm khẳm khó chịu đến phát ọe. Thành kén khô cứng và bắt đầu que quắt như một tấm mái tôn cách âm, cách nhiệt và chống dột tuyệt đối. Tôi chỉ thấy một tia sáng le lói ở một đầu, có lẽ là vạt nắng đầu tiên của ngày mới, nhưng tôi không biết bằng cách nào để chạm tới nó. Giống như khi một người đang thiền nhắm mắt lại, họ sẽ thấy một điểm sáng duy nhất và khi chạm tới nó, họ sẽ đạt đến sự vô minh. Còn lúc này, xung quanh tôi là một bầu không khí ken đặc, u tối, thiểu não và ngay cả ngọn sáng xa vời vợi cũng chỉ gợi lên một cảm giác lay lắt, cô quạnh và bất khả tri. Read the rest of this entry »

Bất lực

Sáng nay trời lạnh. Đang ngủ thì anh tỉnh giấc. Anh nghĩ đến em, lo rằng em đi học buổi sáng có mặc ấm hay ko. Em thì lại yếu như con mèo hen ấy.

Nghĩ thế anh vơ vội lấy cái điện thoại. Nhưng rồi anh lại đặt xuống. Anh đắn đo liệu mình nên nhắn tin ko. Anh sợ mọi thứ sẽ đi chệch quỹ đạo. Read the rest of this entry »

Vòng Tròn Lập Phương

Truyện ngẫn

Tôi nhìn căn nhà số tám mươi sáu trên đường Lennox nơi em ở, nơi có những đôi giày nằm ngổn ngang dưới bờ dậu, nơi có hòm thư không bao giờ mở, nơi có cái chuông cửa không bao giờ phát ra tiếng mà trên đó chỉ gài chiếc lá bạch đàn tỏa ra mùi hương quen thuộc vương vấn trên tóc em, trên vai chiếc áo thun sờn màu em vẫn mặc mỗi tối khi đi làm về trên chuyến tàu đêm trở về từ ngoại ô mà ngồi cạnh em ớ đó chỉ có tôi, chỉ có tôi ở đó ngồi cạnh em từ ngoại ô trở về trên chuyến tàu đêm khi đi làm về mỗi tối em vẫn mặc chiếc áo thun sờn màu vương vấn trên vai, trên tóc em mùi hương quen thuộc chiếc lá bạch đàn tỏa ra chỉ gài trên đó cái chuông không bao giờ phát ra tiếng nơi có cái cửa không bao giờ mở, nơi có hòm thư nằm ngổn ngang dưới bở dậu, nơi có những đôi giày trên đường Lennox em ở căn nhà số tám mươi sáu, tôi nhìn. Read the rest of this entry »

Archives