Dạo này tớ dành sự quan tâm đặc biệt đến những chuyện xảy ra ở nước ta từ đầu thế kỉ 20 đến trước 1945
Và đây sẽ là một kho sách cũ rất quý hiếm hehe.
Chuyện là, nhân đọc được một vài bài bàn về tiếng Việt gốc Pháp trong cuốn Tiếng Việt đa dạng của Nguyễn Hữu Phước, tớ thử đi tìm một danh mục của những từ loại này và nhận ra có không chỉ hàng nghìn mà còn có cả những cuốn từ điển về chúng. Và trong lúc tìm một cuốn từ điển tiếng Pháp hay hớm từ hồi xưa tớ phát hiện ra trang của bạn này, có một danh mục khổng lồ những tài liệu về Việt Nam từ thời Pháp đã được số hóa. Trong đó có cuốn mà tớ đang cần: Manuel de conversation Franco-Tonkinois của MM. Bon và Dronet (1889) Continue reading 'Manuel de conversation Franco-Tonkinois'»
Tôi trầm tính và ít nói. Tôi chỉ huyên náo khi có ai đó chạm vào cái thế giới của tôi. Họ bảo tôi sôi nổi, dễ gần. Những người khác có thể bảo tôi tẻ nhạt, lạnh lùng, nhưng tôi không care lắm. Tôi chỉ quan tâm đến những kênh cùng tần số, giống như có lần tôi bảo em: anh thích em và nghiêm túc theo đuổi em, những chuyện khác anh không care. Tôi hay nhìn vào mắt người đối diện, và thường thì tôi nhận ra ngay người ấy có cùng tần số với tôi hay không. Cùng tần số ánh mắt không có nghĩa là cùng xung nhịp adrenaline. Em có thể không cùng tần số với tôi lắm, nhưng vì tôi thích em, nên tôi cũng không ngại chuyện dò đài và bắt sóng. Với tôi, tình yêu là phiêu lưu và tự do. Jakobson từng bảo, đại ý, mọi bài thơ tình đều quy về một câu duy nhất: Anh yêu em. Continue reading 'Thơ Tình Cuối Mùa Đông'»
Tôi nằm vật trên giường như một con sâu bướm đang nghẹt thở trong khi tìm đường chui ra khỏi kén. Cái kén nặng trĩu, nhớp nháp và ngấy lên một mùi khăm khẳm khó chịu đến phát ọe. Thành kén khô cứng và bắt đầu que quắt như một tấm mái tôn cách âm, cách nhiệt và chống dột tuyệt đối. Tôi chỉ thấy một tia sáng le lói ở một đầu, có lẽ là vạt nắng đầu tiên của ngày mới, nhưng tôi không biết bằng cách nào để chạm tới nó. Giống như khi một người đang thiền nhắm mắt lại, họ sẽ thấy một điểm sáng duy nhất và khi chạm tới nó, họ sẽ đạt đến sự vô minh. Còn lúc này, xung quanh tôi là một bầu không khí ken đặc, u tối, thiểu não và ngay cả ngọn sáng xa vời vợi cũng chỉ gợi lên một cảm giác lay lắt, cô quạnh và bất khả tri. Continue reading 'Năm Nay Tôi Hai Mươi'»
http://www.youtube.com/watch?v=XvyMG0z0FZY
Người ta nói
Người ta nói, đời là hạt bụi
Rơi vào hư không như đóa hồng phai sắc
Người ta nói, thời gian là quả bí thối
làm tấm áo choàng che cất nỗi buồn anh Continue reading 'Quelqu’un M’a Dit - Người Ta Nói'»
Sáng nay trời lạnh. Đang ngủ thì anh tỉnh giấc. Anh nghĩ đến em, lo rằng em đi học buổi sáng có mặc ấm hay ko. Em thì lại yếu như con mèo hen ấy.
Nghĩ thế anh vơ vội lấy cái điện thoại. Nhưng rồi anh lại đặt xuống. Anh đắn đo liệu mình nên nhắn tin ko. Anh sợ mọi thứ sẽ đi chệch quỹ đạo. Continue reading 'Bất lực'»
Truyện ngẫn
Tôi nhìn căn nhà số tám mươi sáu trên đường Lennox nơi em ở, nơi có những đôi giày nằm ngổn ngang dưới bờ dậu, nơi có hòm thư không bao giờ mở, nơi có cái chuông cửa không bao giờ phát ra tiếng mà trên đó chỉ gài chiếc lá bạch đàn tỏa ra mùi hương quen thuộc vương vấn trên tóc em, trên vai chiếc áo thun sờn màu em vẫn mặc mỗi tối khi đi làm về trên chuyến tàu đêm trở về từ ngoại ô mà ngồi cạnh em ớ đó chỉ có tôi, chỉ có tôi ở đó ngồi cạnh em từ ngoại ô trở về trên chuyến tàu đêm khi đi làm về mỗi tối em vẫn mặc chiếc áo thun sờn màu vương vấn trên vai, trên tóc em mùi hương quen thuộc chiếc lá bạch đàn tỏa ra chỉ gài trên đó cái chuông không bao giờ phát ra tiếng nơi có cái cửa không bao giờ mở, nơi có hòm thư nằm ngổn ngang dưới bở dậu, nơi có những đôi giày trên đường Lennox em ở căn nhà số tám mươi sáu, tôi nhìn. Continue reading 'Vòng Tròn Lập Phương'»
… phong trào Nhân văn - Giai phẩm là ghép tên của hai tờ báo: Nhân Văn và Giai Phẩm. Tháng 1/1956 tờ Giai phẩm mùa xuân đăng bài “Nhất định thắng” của Trần Dần và bị tịch thu. Đến tháng 8, Giai phẩm mùa thu xuất hiện, có bài “Phê bình lãnh đạo văn nghệ” của Phan Khôi. Tháng 9 báo Nhân văn ra số 1; ban biên tập gồm Nguyễn Hữu Đang, Trần Duy, Lê Đạt, Hoàng Cầm. Tháng 12, Giai Phẩm Mùa Đông xuất bản; báo Nhân văn bị đình bản. Continue reading 'Hóa Ra'»
Dịch thuật bao giờ cũng là vấn đề nan giải. Thế bây giờ nếu chúng ta có hai từ “aboriginal” và “indigenous” thì phải dịch thế nào? Nếu phải chọn giải pháp ít bị ném đá nhất, tớ sẽ dịch “aboriginal” là “thổ dân” và “indigenous” là “bản địa”, dù cả hai từ đều có nghĩa là “bản địa”. Tạm thế đã vì chưa nghĩ là từ gì khác ổn hơn. Vậy ý nghĩa của chúng khác nhau ra sao? Continue reading 'Aboriginal Art (2)'»

Một ví dụ về Aboriginal Art
Đang bận bù đầu nhưng nghĩ ra cái này nên viết tạm vài dòng. Đó là về aboriginal art của người Úc. “Aboriginal” là chỉ người Úc bản địa, trước khi có người da trắng di cư đến. Dịch là thổ dân cũng đúng nhưng từ này đã ít nhiều nhuốm thái độ miệt thị. Họ mang những nét đặc trưng của xã hội Úc, của cá tính Úc, của thế giới quan và tư duy kiểu Úc chứ không chỉ đơn thuần mang nghĩa… người dân tộc thiểu số như bản thân từ “thổ dân” ám chỉ. Continue reading 'Aboriginal Art'»
Đây là cuốn tiểu thuyết rất hay của ông Nguyễn Xuân Khánh (tác giả của Mẫu Thượng Ngàn).
Hôm qua tình cờ mở radio nghe đọc truyện đêm khuya thì thấy đã bắt đầu đọc chương Một.
Dưới đây là link để nghe trực tuyến, 1 tuần có 3 buổi đọc. Mình khuyên các bạn nên dành thời gian nghe truyện (vd mở máy nghe trước khi đi ngủ).
http://www.voh.com.vn/index.aspx?catid=91&id=21700
Hôm nay mới để ý trường tớ có cái tạp chí hay phết: Inside Story. Về nội dung thì tờ này khá giống với The Monthly hay Quarterly Essay. Mới đây bài essay của Tom Griffiths đăng trên Inside Story đã nhận được Afred Deakin Prize của Victorian Premier (còn năm ngoái Nam Le cũng nhận được một giải của NSW Premier). Tác giả viết về trận cháy rừng lịch sử vào đầu năm nay ở bang Victoria và đi sâu vào những khía cạnh sinh thái và lịch sử của trận cháy. Tớ không ở Úc trong đợt nóng lịch sử ấy nhưng nghe các bạn kể lại thì nóng đến mức phải lên thư viện mà ngủ :D. Continue reading 'Inside Story'»
Ở chỗ tớ đang diễn ra Melbourne Writer Festival. Nếu như năm ngoái có Nam Le, Salman Rushdie thì năm nay có Antony Beevor, Laurence Krauss với Bernhard Schlink. Năm nay chắc chẳng đi xem được vì lu bu quá với lại cũng không dư dả lắm. Buồn cười hôm qua đọc về income distribution có đoạn nói về lower socioeconomic class đại ý là những người sống ngang hoặc dưới mức đói nghèo “must count every cent” ngay cả khi dùng cho những chi tiêu cơ bản nhất. Ngày 2/9 này [ngày đặc biệt hen, trong chương đầu cuốn Atlas shrugged của AynRand cũng có cái ngày này mà chưa hiểu là ý gì] sẽ có một buổi tuần hành của sinh viên ở trước State Library để phản đối sự phân biệt đối xử với grads và sinh viên quốc tế trong việc bán vé public transport; cụ thể là bọn local (undergrads) thì được concession mà hai nhóm kia thì không được. Tớ đùa bảo tao chẳng đi đâu vì bọn nó có cho concession thì tao vẫn trốn vé như thường hehe. Continue reading 'Melbourne Festival Writer 2009'»
+ Lắm lúc việc lên mạng giống như khi một đứa trẻ bước vào cửa hàng bánh kẹo, có quá nhiều thứ hấp dẫn, quá nhiều thứ để chọn trong khi túi tiền có hạn, thậm chí chỉ nhìn lướt qua thôi đã muốn sâu răng rồi hè hè. Không biết trang này lên mạng từ bao giờ (xem kĩ lại thì nó là domain khác của một trang từ trường Rouen). Đây là dự án số hóa bản thảo lớn nhất từ trước đến nay, với toàn bộ bản thảo viết tay cuốn tiểu thuyết Madame Bovary của Flaubert, được lập bởi University of Rouen cùng sự trợ giúp của một nhóm tình nguyện. “Số hóa bản thảo viết tay”, nghe tức cười nhỉ! Mấy nhà văn ngày xưa hóa ra toàn bị trừ tiền công đánh máy vào phần nhuận bút. Continue reading 'Book Overflow (3)'»

Khu phố Hà Lan ở Malacca trông giống Hội An nhưng đẹp và đỡ nhếch nhác hơn
Continue reading 'Malacca (Melaka)'»
+ Từ Hán Việt là một bộ phận rất quan trọng trong tiếng Việt. Nhiều người cho rằng nên hạn chế sử dụng, à quên dùng, từ Hán Việt và thay thế chúng bằng từ thuần Việt nếu có thể. Nhưng tớ thấy từ Hán Việt cũng có lợi thế riêng. Biết dùng chúng đúng cách và đúng lúc sẽ giúp ý tưởng muốn chuyển tải trở nên rõ ràng hơn và làm mạch văn chặt chẽ hơn, cô đọng hơn. Và đôi khi người viết cũng muốn show off một chút. Nói theo cách của Phùng Khánh (tức Sư cô Trí Hải) là viết kiểu “bộ tịch”. Continue reading 'Từ Hán Việt'»