Archive for January, 2010
Tết Đọc Gì?
Đối với tớ thì sự cố talawas bị tạch là sự kiện văn nghệ gây ảnh hưởng nhất trong thời gian gần đây. Tất nhiên tớ chỉ đọc bài vở trong bản cũ, còn bản mới thì vừa tạp nham vừa ỗn ã như một cái chợ vỡ. Chẳng hạn như riêng phần sách xuất bản ở miền Nam trước 1975 có thể cứu vãn cho tớ cả một tháng trời ăn không ngồi rồi. Nhiều khi nghĩ bực cả mình. Dưới đây là một số thứ đáng đọc trong thời gian gần đây. Read the rest of this entry »
Thơ Tình Cuối Mùa Đông
Tôi trầm tính và ít nói. Tôi chỉ huyên náo khi có ai đó chạm vào cái thế giới của tôi. Họ bảo tôi sôi nổi, dễ gần. Những người khác có thể bảo tôi tẻ nhạt, lạnh lùng, nhưng tôi không care lắm. Tôi chỉ quan tâm đến những kênh cùng tần số, giống như có lần tôi bảo em: anh thích em và nghiêm túc theo đuổi em, những chuyện khác anh không care. Tôi hay nhìn vào mắt người đối diện, và thường thì tôi nhận ra ngay người ấy có cùng tần số với tôi hay không. Cùng tần số ánh mắt không có nghĩa là cùng xung nhịp adrenaline. Em có thể không cùng tần số với tôi lắm, nhưng vì tôi thích em, nên tôi cũng không ngại chuyện dò đài và bắt sóng. Với tôi, tình yêu là phiêu lưu và tự do. Jakobson từng bảo, đại ý, mọi bài thơ tình đều quy về một câu duy nhất: Anh yêu em. Read the rest of this entry »
Năm Nay Tôi Hai Mươi
Tôi nằm vật trên giường như một con sâu bướm đang nghẹt thở trong khi tìm đường chui ra khỏi kén. Cái kén nặng trĩu, nhớp nháp và ngấy lên một mùi khăm khẳm khó chịu đến phát ọe. Thành kén khô cứng và bắt đầu que quắt như một tấm mái tôn cách âm, cách nhiệt và chống dột tuyệt đối. Tôi chỉ thấy một tia sáng le lói ở một đầu, có lẽ là vạt nắng đầu tiên của ngày mới, nhưng tôi không biết bằng cách nào để chạm tới nó. Giống như khi một người đang thiền nhắm mắt lại, họ sẽ thấy một điểm sáng duy nhất và khi chạm tới nó, họ sẽ đạt đến sự vô minh. Còn lúc này, xung quanh tôi là một bầu không khí ken đặc, u tối, thiểu não và ngay cả ngọn sáng xa vời vợi cũng chỉ gợi lên một cảm giác lay lắt, cô quạnh và bất khả tri. Read the rest of this entry »
Quelqu’un M’a Dit – Người Ta Nói
http://www.youtube.com/watch?v=XvyMG0z0FZY
Người ta nói
Người ta nói, đời là hạt bụi
Rơi vào hư không như đóa hồng phai sắc
Người ta nói, thời gian là quả bí thối
làm tấm áo choàng che cất nỗi buồn anh Read the rest of this entry »
Bất lực
Sáng nay trời lạnh. Đang ngủ thì anh tỉnh giấc. Anh nghĩ đến em, lo rằng em đi học buổi sáng có mặc ấm hay ko. Em thì lại yếu như con mèo hen ấy.
Nghĩ thế anh vơ vội lấy cái điện thoại. Nhưng rồi anh lại đặt xuống. Anh đắn đo liệu mình nên nhắn tin ko. Anh sợ mọi thứ sẽ đi chệch quỹ đạo. Read the rest of this entry »
Năm Mới Của Trung Quốc – Paul Krugman
By Paul Krugman
Đây là thời điểm mà các học giả thường đưa ra phán đoán về năm tiếp theo. Tôi thì quan tâm đến kinh tế quốc tế: tôi dự đoán 2010 sẽ là năm của Trung Quốc. Và không phải chiều hướng tốt.
Thực ra, vấn đề lớn nhất của Trung Quốc là biến đổi khí hậu. Nhưng hôm nay tôi muốn bàn về chính sách tiền tệ.
Trung Quốc dần trở thành một nguồn lực tài chính, thương mại quan trọng. Nhưng họ đã hành động không như nhưng nền kinh tế lớn khác. Thay vào đó, họ theo đuổi một chính sách trọng thương hám lợi, giữ thặng dư thương mại cao một cách nhân tạo. Trong thế giới khủng hoảng hiện nay, nói một cách huỵch toẹt, chính sách đó là sự cướp bóc. Read the rest of this entry »
Entry Sách Đầu Tiên Của Năm 2010
+ Mấy hôm nay rảnh rỗi, nên tìm đọc một số truyện dịch cũ.
Đang đọc dở bản dịch Đỉnh gió hú của Nhất Linh (và mấy truyện của Mai Thảo, Nhật Tiến) thì talawas tạch. Dù sao, vẫn thích bản này hơn bản dịch của Dương Tường. Cũng đang đọc tạp luận Chỉ tại con chích chòe. Đây là một cuốn hay. Nói khí vô lễ, nhưng chính ra Dương Tường khéo hơn Trần Dần, Lê Đạt nhiều. Một chuyện nữa là, nếu như ngày xưa người trí thức hay phản biện nhau trong một môi trường học thuật (tiệm cận với) vô tư trong sáng – đọc báo ngày xưa là thấy ngay – thì bây giờ những người cùng thời lăng xê cho nhau nhiều quá, đến mức mà nói như bác 5xu, giỏi vừa thôi chứ giỏi quá thế đéo ai chịu được. Read the rest of this entry »