Truyện ngẫn
Tôi nhìn căn nhà số tám mươi sáu trên đường Lennox nơi em ở, nơi có những đôi giày nằm ngổn ngang dưới bờ dậu, nơi có hòm thư không bao giờ mở, nơi có cái chuông cửa không bao giờ phát ra tiếng mà trên đó chỉ gài chiếc lá bạch đàn tỏa ra mùi hương quen thuộc vương vấn trên tóc em, trên vai chiếc áo thun sờn màu em vẫn mặc mỗi tối khi đi làm về trên chuyến tàu đêm trở về từ ngoại ô mà ngồi cạnh em ớ đó chỉ có tôi, chỉ có tôi ở đó ngồi cạnh em từ ngoại ô trở về trên chuyến tàu đêm khi đi làm về mỗi tối em vẫn mặc chiếc áo thun sờn màu vương vấn trên vai, trên tóc em mùi hương quen thuộc chiếc lá bạch đàn tỏa ra chỉ gài trên đó cái chuông không bao giờ phát ra tiếng nơi có cái cửa không bao giờ mở, nơi có hòm thư nằm ngổn ngang dưới bở dậu, nơi có những đôi giày trên đường Lennox em ở căn nhà số tám mươi sáu, tôi nhìn. Continue reading
Loa phường