Melbourne, silent night

By Gia Vũ, April 30, 2009 11:21 PM
Ga Flinders street về đêm

Ga Flinders street về đêm

Tấm hình trên là chụp Flinders street station, biểu tượng của Melbourne. Con xe đang chạy vun vút phía dưới là tram, chạy bằng điện. Tram cũng có hai loại. Ở trung tâm thì người ta dùng tram như con phía trên, hiện đại đẹp mã nhưng hại điện. Ở xa xa tí thì người ta vẫn giữ những con tram cổ thời cách đây mấy chục năm, giống như xe điện của Hà Nội mình ngày xưa. Ở gần nhà tớ vẫn còn những con tram “áp cổ”, chạy thì lạch cà lạch cạch, thắng thì kêu ken két. Anh em đùa nhau bảo “đầu bằng, máy cục, lỗ bô to”. Đùa chứ đến lúc nó chết máy mà phải đạp hay đẩy nổ thì cũng phiền. Continue reading 'Melbourne, silent night'»

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Kurt Vonnegut: Đại Thụ của Dòng Văn Học "Hài Hước Đen"

Có bài này bên website của Nhã Nam:

Kurt Vonnegut: Đại thụ của dòng văn học “hài hước đen”

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Cúm Hợi Đã Đặt Chân Đến Luân Đôn

Tổng hợp từ báo điện tử the New York Times

Đã gần 5 năm kể từ hội chứng SARS và dịch cúm giam cầm do virut H5N1 gây ra bộc phát trên thế giới, làm tử vong hàng nghìn người trên tổng số, nay chính phủ các nước trên toàn cầu đang phải đối mặt với một loại dịch mới xuất phát từ loài lợn do một loài virút mới gây ra, H1N1. Continue reading 'Cúm Hợi Đã Đặt Chân Đến Luân Đôn'»

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Sự Thăng Tiến của Đồng Tiền [P.3]

By Gia Vũ, April 29, 2009 7:39 PM

Phần 1

Phần 2

Cuộc khủng hoảng tài chính tác động đến thế giới phương Tây vào mùa hè năm 2007 là một nhắc nhở kịp thời về một trong những thực tế luôn tái diễn trong lịch sử tài chính. Sớm hay muộn mọi bong bóng đều vỡ. Sớm hay muộn những người bán muốn hạ giá sẽ đông hơn những người mua muốn nâng giá. Sớm hay muộn lòng tham sẽ trở thành nỗi sợ hãi. Khi tôi hoàn tất nghiên cứu cho cuốn sách này vào những tháng đầu năm 2008, khả năng nền kinh tế Mỹ lâm vào suy thoái là rất rõ. Có phải những công ty Mỹ đã khó khăn hơn trong việc thiết kế sản phẩm mới? Có phải bước tiến bộ công nghệ đã bất ngờ chùng lại? Không. Nguyên nhân xác đáng của bất ổn kinh tế trong năm 2008 là về tài chính: rõ ràng, việc các thị trường tín dụng đổ vợ là do những vi ước nợ gia tăng, nói hoa mỹ là nợ thế chấp dưới chuẩn. Hệ thống tài chính toàn cầu trở nên rối mù, khi những hộ tương đối nghèo ở tiểu bang Alabama cho đến Wisconsin đều có thể mua hoặc thế chấp nhà của họ với những khoản vay phức tạp (mà họ không đủ khả năng hiểu) và được gom lại với khoản vay tương tự của những người khác, rồi được đóng gói lại trong những chứng khoán có tên gọi giấy nợ có thế chấp (collateralized debt obligations – CDOs). Chúng được những ngân hàng ở New York và London (giữa những ngân hàng khác) bán cho những ngân hàng khu vực ở Đức và những chính quyền hạt ở Nauy, sau đó trở thành những nơi cho vay thế chấp hiệu quả. Những CDO ngày càng phân mảnh và phân khúc đến độ đống lãi gộp từ những người vay đầu tiên đã góp phần không nhỏ vào lợi tức, cũng như lãi suất công trái mười năm của bộ Tài chính Mỹ, và do đó xứng đáng được ưu ái xếp hạng AAA. Điều đó đưa giả kim thuật tài chính lên một tầng tinh vi hơn, như thể biến chì trắng thành vàng son. Continue reading 'Sự Thăng Tiến của Đồng Tiền [P.3]'»

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Sự Thăng Tiến của Đồng Tiền [P.2]

By Gia Vũ, April 28, 2009 11:15 PM

Phần 1

Đôi khi, sự thăng tiến của đồng tiền có vẻ khựng lại. Năm 2006, sản lượng kinh tế đã đánh giá của toàn thế giới vào khoảng 47 nghìn tỉ đô la. Giá trị tư bản hóa của các thị trường chứng khoán trên thế giới là 51 nghìn tỉ đô la, tăng 10%. Tổng giá trị trái phiếu quốc nội và quốc tế đạt 68 nghìn tỉ đô la, tăng 50%. Tổng dư nợ phát sinh là 473 nghìn tỉ đô la, còn lớn hơn gấp 10 lần. Hành tinh Tài chính đang bắt đầu vắt kiệt hành tinh Trái đất. Và Hành tinh Tài chính cũng có vẻ quay nhanh hơn. Hàng ngày có hai nghìn tỉ đô la được giao dịch trong thị trường hối đoái. Hàng tháng có bảy nghìn tỉ đô la được giao dịch trong thị trường chứng khoán toàn cầu. Hàng phút hàng ngày hàng giờ hàng tuần, mọi người ở mọi nơi đang thực hiện giao dịch. Và những thể thức tài chính mới cũng đang tiến triển. Như năm 2006, khối lượng mua đứt công ty bằng vốn vay (hành động tiếm quyền những công ty hoạt động bằng cho vay) đạt mức $753 tỉ. Sự bùng nổ “chứng khoán hóa”, khi những con nợ cá nhân, chẳng hạn như đối tượng nợ thế chấp, bị “khoanh” lại, gộp lại với nhau và đóng gói lại, nâng tổng số phát hành hàng năm của chứng khoán bảo đảm bằng thế chấp, chứng khoán bảo đảm bằng tài sản và giấy nợ có thế chấp hóa lên trên 3 nghìn tỉ đô la. Khối lượng phát sinh, tức những hợp đồng bắt nguồn từ chứng khoán, như hoán đổi lãi suất hay hoán đổi vỡ nợ tín dụng (Credit default swaps - CDS) còn tăng cao hơn, khiến đến cuối năm 2007 giá trị ước lượng của các phát sinh “ngoài sở giao dịch” (không kể những giao dịch ngoài dân chúng) là mấp mé 600 nghìn tỉ đô la. Trước thập niên 1980, những thể thức trên hầu như không có mặt. Những tổ chức mới cũng tăng chóng mặt. Quỹ phòng hộ đầu tiên được thành lập vào những năm 1940 và cho đến gần đây, năm 1990 đã có 610 quỹ với 38 tỉ đô la dưới sự quản lý. Con số này hiện nay là hơn bảy nghìn, với 1,9 nghìn tỉ đô la dưới sự quản lý. Số công ty tư nhân cũng tăng gấp nhiều lần, cũng như  hệ thống ngân hàng trong bóng tối với những “chân rết” (conduits) và “công cụ đầu tư kết cấu” (SIVs), được thiết lập để đưa những tài sản rủi ro ra ngoài bảng cân đối kế toán. Qua bốn thiên niên kỉ chứng kiến sự thăng tiến của nhân loại nhờ những bậc minh triết, giờ đây chúng ta trải qua sự thăng tiến đó nhờ những người làm ngân hàng. Continue reading 'Sự Thăng Tiến của Đồng Tiền [P.2]'»

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Sự Thăng Tiến của Đồng Tiền [P.1]

By Gia Vũ, April 27, 2009 10:41 PM

Ngày xưa đi học bọn tôi hay phân biệt dân “tự nhiên” và dân “xã hội” bởi hai cách tư duy khác nhau rất rõ. Nhưng sau này tôi lại nể cách tư duy của những người mà không biết nên xếp vào nhóm nào, đấy là dân lịch sử. Niall Ferguson vốn là giáo sư sử học ở Harvard, sau đó nghiên cứu về tài chính và viết cho The Financial Times. The Ascent of Money theo tôi là một trong những cuốn thú vị nhất viết về cuộc khủng hoảng tài chính. Khác với các tác giả khác viết về đề tài này mà sách được dịch tràn lan ở VN, Ferguson viết dưới nhãn quan của một nhà sử học, đưa người đọc trở về lịch sử của ngành tài chính để tìm ra nguồn gốc khủng hoảng. Chưa nói ông đúng hay sai (chỉ biết ông cũng bị nhiều nhà kinh tế học ném đá rồi ;)), việc nhìn dưới một góc độ khác với số đông đã là thú vị rồi. Còn thú vị thế nào thì phải đọc mới biết được hehe. Continue reading 'Sự Thăng Tiến của Đồng Tiền [P.1]'»

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Bài Giảng Trên YouTube

By Gia Vũ, April 26, 2009 10:05 PM

Đọc blog kinh tế tài chính thấy cái này hay hay. Dự án này chứa các bài giảng trên youtube về toán, lý, tài chính… Cũng tương tự như open course của các trường đại học (MIT chẳng hạn), nhưng dự án này mở ra một hướng mới: lectopia. Continue reading 'Bài Giảng Trên YouTube'»

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Câu Chuyện về Những Thuyền Nhân

By Gia Vũ, April 25, 2009 10:52 PM

Suốt một tuần nay báo chí Úc xôn xao về làn sóng di trú đến Úc bất hợp pháp của các thuyền nhân, chủ yếu mang quốc tịch Afghanistan và Iraq, sau khi một chiếc thuyền chở 49 người “vượt biên” vào được lãnh hải Úc thì bị nổ làm 5 người chết và hàng chục người bị thương nặng. Vấn đề là hải quân Úc ở bên cạnh chiếc thuyền khi vụ nổ xảy ra nhưng nguyên nhân của nó cho đến nay vẫn chưa được xác định. Chính phủ Kevin Rudd thì ngậm tăm, cho rằng đó là việc của nhân viên điều tra, mặc dù nhiều giả thuyết được đặt ra (tất nhiên là không công khai trên báo Úc), trong đó khả dĩ nhất là chính những người “vượt biên” châm lửa đốt tàu vì bị buộc phải rời khỏi lãnh hải Úc. Continue reading 'Câu Chuyện về Những Thuyền Nhân'»

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Nhật Bản Mua Sự Ra Đi Vĩnh Viễn Của Người Lao Động Nước Ngoài

By LD, April 24, 2009 2:32 AM

Theo báo điện tử the New York Times

Vào năm 1990, Nhật Bản, đối mặt với vấn đề thiếu nhân công cho các ngành công nghiệp, đã cấp hàng loạt visa lao động đặc biệt cho cư dân ở vùng Châu Mỹ La Tinh. Lý do vì sao lại là Châu Mỹ La Tinh? Trong thế kỷ trước, ông bà và cha mẹ người Nhật đã di cư đến Brazil và một số nước lân cận khác để lập nên các đồn điền cà phê nên giờ đây vùng này có khá nhiều con cháu hậu duệ của Nhật. Continue reading 'Nhật Bản Mua Sự Ra Đi Vĩnh Viễn Của Người Lao Động Nước Ngoài'»

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Đôi Điều về Déjà Vous

By Gia Vũ, April 23, 2009 5:44 PM

Ngày xưa mình với các bạn hay đọc truyện “Cô tiên xanh”. Cô tiên xinh lắm, hay mặc áo lụa màu xanh nên gọi là cô tiên xanh. Những mẩu chuyện về tâm hồn cao thượng đã nuôi dưỡng tâm hồn bọn mình từ thuở nhỏ. Từ đó bọn mình không ngừng tu dưỡng bản thân để trở nên ngoan ngoãn như ngày hôm nay. Em nhớ cô tiên xanh lắm. Continue reading 'Đôi Điều về Déjà Vous'»

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

JG Ballard, Tác Giả Của Crash, Qua Đời Ở Tuổi 78

Tiểu thuyết gia JG Ballard, người khơi gợi một cái nhìn ảm đạm về đời sống hiện đại với một chuỗi tiểu thuyết và truyện ngắn đầy uy lực hơn 50 năm về trước, đã qua đời sau thời gian dài vật lộn với bệnh ung thư.

Đại diện của nhà văn, Margaret Hanbury, vào tối ngày 20/4 đã báo “với lòng đau buồn sâu sắc” rằng tác giả 78 tuổi này đã ra đi sáng ngày 19/4 sau nhiều năm lâm trọng bệnh.

Hanbury, người làm việc với Ballard hơn 25 năm, nói rằng ông là một tiểu thuyết gia “thông thái, dồi dào bút lực”. “JG Ballard đã trở thành cây đại thụ của văn chương thế giới trong hơn 50 năm. Tiếp theo những cuốn tiểu thuyết đầu tay của những năm 60, 70, tác phẩm của ông đã nhận được lượng độc giả đông đảo hơn với việc xuất bản Empire of the Sun năm 1984, cuốn sách nhận được một số giải thưởng và được đại diễn Steven Spielberg chuyển thể thành phim.”

“Sự quan sát sắc bén và sâu rộng của ông về cuộc sống đương đại được chắt lọc trong những cuốn tiểu thuyết thông thái, đầy uy lực, những cuốn sách đã được xuất bản khắp thế giới và đánh dấu vị trí tôn kính mà Ballard đạt được.”

Cảm hứng từ những tạp chí science fiction quen thuộc mà ông bắt gặp khi ở Canada trong thời gian phục vụ cho RAF (Không quân hoàng gia Anh - ND), Ballard bắt đầu xuất bản những truyện ngắn gợi lên những khung cảnh đổ nát tràn ngập những máy móc hư hỏng, những bãi biển hoang vắng và tòa nhà bỏ hoang.

Những cuốn tiểu thuyết về thảm họa và sự thử nghiệm, gồm The Drowned World (1962) và Crash (1973), sau đó được chuyển thể thành phim bởi David Cronenberg, mang lại cho ông tiếng tăm đang vang lên của một ngòi bút tiên phong mang tư tưởng chống-thiết lập. Crash, ở đó một cặp đôi nam nữ bị kích dục qua [việc tham gia - ND] những vụ đụng xe hơi, được viết khi người ta xây dựng nới rộng một xa lộ băng qua cuối con đường nhà ông ở Shepperton, phía Tây London.

Năm 1984, Ballard được công chúng thừa nhận ở một vị thế mới với Empire of the Sun, một cách tiểu thuyết hóa hiện thực không e dè về khoảng thời gian bị giam giữ khi còn là thiếu niên trong một trại của lính Nhật dành cho dân thường ở Thượng Hải.

Ông mất 40 năm tự mình chuẩn bị đế có thể viết về khoảng thời gian trưởng thành của đời mình – “20 năm để quên, và 20 năm nữa để nhớ,” như ông miêu tả sau này. Cuốn tiểu thuyết viết về một chàng trai trẻ người Anh, cũng như nhiều nhân vật dẫn chuyện khác của Ballard, mang tên giống ông (Jim là tên thân mật của James – ND), trải qua cuộc chiếm đóng của quân Nhật ở Thượng Hải. Sống tách rời với cha mẹ, ban đầu Jim sống sót bằng những bịch thứ ăn bỏ đi trong ngôi biệt thự để trống của cơ quan tái thiết quốc tế, trước khi bị tóm bởi một lính Nhật và bị giam trong Trung tâm tập hợp thường dân Long Hoa, nơi nó tận hưởng cái tự do quái đản giữa cái đói, bệnh tật và cái chết.

Ballard nói về tuổi thơ của ông: “Tôi có những kí ức – Tôi không nói là hạnh phúc – không cay đắng về thời gian ở trại. Tôi nhớ nhiều cảnh hung bạo và trừng phạt thỉnh thoảng vẫn xảy ra, trong lúc mà bọn trẻ chúng tôi đang vui đùa với hàng tá trò chơi, bất kể lúc nào!”

Sinh năm 1930 tại Thượng Hải, Ballard đến Anh với ba mẹ sau chiến tranh, nơi ông học nội trú tại trường Leys ở Cambridge; bước chân, như ông miêu tả, “ra khỏi một ngôi trường, để vào một trường khác.” Sau khi học y khoa tại Cambridge, nơi ông dè bỉu là một “công viên mang dáng dấp học thuật”, ông học Ngữ văn Anh tại University of London, trước khi bước vào chuỗi công việc và viết truyện ngắn vào thời gian rảnh rỗi.

Truyện được xuất bản đầu tiên của ông, một ngụ ngôn về loài cây biết hát tên là Prima Belladonna, xuất hiện trên tạp chí Science Fantasy năm 1954. Cũng trong năm đó cuộc triển lãm ở phòng trưng bày Whitechapel đánh dấu sự ra đời của pop art. Từ cuộc triển lãm này và những tác phẩm của những nhà siêu thực như Max Ernst, René Magritte, Salvador Dali và Paul Delvaux ông tìm được cảm hứng cho cái sau này ông gọi là “hư cấu của ngày hôm nay”.

Cây bút science fiction (tức Ballard – ND) trẻ tuổi “không mấy hứng thú với đề tài về tương lai xa xôi, phi thuyền và những thứ đại loại thế”, ông giải thích, mà hứng thú với “một thế giới đang tiến hóa, thế giới của những điều đáng tin nhưng ta không cảm nhận được, của sự phát triển quan cảnh truyền thông, của du lịch đại chúng, của những ngoại ô chuẩn tắc rộng lớn bị thống trị bởi truyền hình – đó là một dạng của science fiction, và giờ đây nó vốn đã như vậy”.

Sự qua đời đột ngột của vợ ông, Mary, trong kì nghỉ năm 1964 để mình ông gà trống nuôi con với ba đứa trẻ, nhưng cuộc sống bên gia đình ở Shepperton khiến trí tưởng tượng của Ballard mặc sức nảy nở, khi tác phẩm của ông chuyển sang thứ chủ nghĩa hiện thực chiêm nghiệm vô định được ra đời vào những năm 1960 ở Anh quốc.

Những tác phẩm sau này của ông tiếp tục hướng cuộc sống hiện đại đến những thái cực của riêng nó, với một xã hội dystopia hung hãn trong Supper Cannes (2000), cuộc cách mạng của tầng lớp trung lưu trong Millennium People (2003), và sự chuyển hướng xuống chủ nghĩa phát xít vị lợi tiêu dùng (consumerist facism) trong Kindom Come (2006). Nhưng cái mác nhà văn science fiction vẫn còn đó, khiến Ballard rất khó chịu, một phần như là cách để “xoa dịu đi hiểm họa” (mà tác phẩm của Ballard nói đến – ND). “Bằng cách gọi tiểu thuyết như Crash là science fiction, bạn đã cách ly cuốn sách và bạn không cần biết nó viết gì”, ông giải thích.

Ông tự cô lập mình với giới văn chương thế giới, và từ chối nhận tước hiệu CBE (Commander of the British Empire, sĩ quan đế chế Anh – ND) năm 2003, bảy tỏ sự khinh miệt với hệ thống phẩm tước, coi nó như một “Kiểu thậm xưng đầy chất ruritanian (một quốc gia hư cấu trong tiểu thuyết của Anthony Hope – ND) nhằm bợ đỡ nền quân chủ cồng kềnh của chúng ta”.

Ông sống sót trong bạo bệnh là nhờ người bạn đời Claire Walsh và ba người con James, Fay và Beatrice.

Dịch từ The Guardian

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Nỗi Nhớ Nơi Con Tim Mồ Côi [Phần 2]

By LD, April 22, 2009 8:50 AM

Theo Daily Mail Online và “What the Buck”

Cô hoa hậu California, người đã thưa với cả đất nước Mỹ rằng hôn nhân là phải giữa một người đàn ông và một người phụ nữ, nói rằng Chúa đã thách thức niềm tin của cô vào Chúa khi cô đang trên khán đài trả lời câu hỏi mang đầy tính chất trị này. Câu trả lời thẳng thắn của cô đã khiến cô trả giá bằng chiếc vương miện Hoa Hậu Nước Mỹ. Tuy nhiên cô hoa hậu đến từ California này, Carrie Prejean, nói rằng cô hoàn toàn không cảm thấy hối hận với câu trả lời của mình. Mặc dù vậy, xét cho cùng, nếu đặt vấn đề chính trị qua một bên, thì câu trả lời của cô vẫn có nhiều điểm thiếu sót cũng như một số các câu trả lời của các thí sinh khác. Continue reading 'Nỗi Nhớ Nơi Con Tim Mồ Côi [Phần 2]'»

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Nỗi Nhớ Nơi Con Tim Mồ Côi

Danh hiệu Nỗi nhớ USA 2009 đã thuộc về Nỗi nhớ vùng Bắc Carolina Kristen Dalton. Nỗi nhớ California Carrie Prejean đến từ San Diago bị đánh trượt xuống á hậu 1 vì câu trả lời gây tranh cãi về kết hôn đồng giới. Continue reading 'Nỗi Nhớ Nơi Con Tim Mồ Côi'»

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Đường Đến Zuma

By Gia Vũ, April 21, 2009 10:11 PM

Ngày 22/4 tại Nam Phi sẽ diễn ra cuộc bầu cử tổng thống quan trọng nhất kể từ ngày đất nước này xóa bỏ chế độ apartheid vào năm 1994 và Nelson Mandela khi đó trở thành tổng thống của chính phủ ANC đầu tiên. Gần như chắc chắn Jacob Zuma sẽ giành phần thắng trong cuộc chạy đua này. Tuy nhiên nhiều người bi quan lo ngại đất nước “cầu vồng” dưới sự lãnh đạo của Zuma sẽ trở thành một Zimbabwe khác. Continue reading 'Đường Đến Zuma'»

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Những Đốm Màu Đồng Tính

“Time is just another four letter word for ‘complication’” (Thời gian chỉ là một từ bốn chữ khác đồng với “sự phức tạp”) - câu nói được nghĩ ra lấy cảm hứng từ bộ phim “A Four Letter Word”, một câu chuyện nói về nhiều khía cạnh trong cuộc sống của những nhân vật đồng tính trong xã hội: tình dục, tình yêu, tình bạn. Continue reading 'Những Đốm Màu Đồng Tính'»

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Panorama theme by Themocracy