Cồn Cát

By Gia Vũ, December 11, 2007 2:05 PM

Cuộc đời sẽ thật đẹp nếu như mỗi ngày ta có một ai đó để yêu, hay một điều gì để nhớ.

Bọn trẻ con ở xóm Nhỏ thường hay tự hào với nhau về một điều đặc biệt: cái xóm ấy là trung tâm của mọi thứ. Chỉ mất vài bước chân là có thể bước đến chợ, bưu điện, trường học, và cái vòng xoay lớn mà chúng hay gọi là “Đài liệt sĩ”. Từ cái bùng binh ấy, bọn trẻ thường có hai lối rẽ. Nếu đi thẳng sẽ đi ra biển, gặp những hàng dương cao vút. Còn nếu rẽ sang ngang sẽ bước vào một đồi cát mà đối với chúng, là cả một thiên đường. Cứ mỗi buổi chiều khi nắng bớt gay gắt, bọn trẻ lại rủ nhau đi lên đồi cát.

Cái thiên đường ấy là một dải đồi hẹp nhưng dài tít tắp. Đồi cát phía sườn gió thoai thoải, lăn tăn những gợn sóng cát đều và đẹp như vân tay thiếu nữ. Phía nép gió thì dốc hơn, là địa điểm vô cùng lý tưởng cho trò chơi trượt cát. Bọn trẻ hì hục leo lên đỉnh đồi, rồi cứ thế thả mình lăn xuống phía dưới. Hết vòng này lại đến vòng khác, cho tới khi đứa nào đứa nấy đều thấm mệt. Có những lúc hai đứa mải lăn đụng vào nhau, cát lem luốc cả chân tay mũi miệng mà vẫn cười sặc sụa. Bọn con gái ban đầu còn sợ bẩn, rồi sau đấy cũng hết mình với trò vui. Chúng giỡn với nhau như thể cái thiên đường ấy là của riêng mình, như thể những gợn sóng cát kia, cho dù có vùi thế nào chăng nữa cũng sẽ được gió bồi lại.

Bọn con trai hay dọa con gái bằng những con nhông cát. Con nhỏ còn gọi là nhông cắc ké, trông như con tắc kè hoa, lưng lấm tấm những đốm nhỏ màu lục. Cắc ké rất khó bắt vì chúng hay ở trong các hốc nhỏ, lại chạy nhanh giống thằn lằn. Người ta bảo, con nhông lớn dài như kì đà, có khi đến cả thước. Bọn trẻ chưa bao giờ thấy con nhông nào dài quá hai gang tay cả, mà có thấy bọn con trai cũng chạy quắn đít vì sợ, đừng nói đến chuyện bắt nó đem dọa. Một lần thằng bé bị nhông cắn sưng tím cả tay. Nó quýnh lên khóc ré vì sợ. Con bé thấy bạn nước mắt vạt ngắn vạt dài thấy xót lắm, dắt bạn đi tìm chỗ lau vết thương. Kể từ đó, không bao giờ thằng bé bắt nhông dọa con gái nữa. Mà thật ra, con bé cũng có bao giờ sợ nhông đâu.

Hôm đấy, chỉ còn hai đứa đi lên đồi cát. Cát vẫn trắng và mịn, chỉ thỉnh thoảng có cơn gió thổi qua, bốc tung cát ném về phía bên kia sườn đồi. Chúng không chơi trượt cát như ngày thường mà rủ nhau về phía chân đồi nơi rải rác những cành cây trụi lá, tóp teo vì thiếu nước. Bên dưới, giữa một bụi cây lục lặc, hoa cúc dại vẫn mọc như chưa từng đầu hàng ở nơi cát cháy. Thằng bé ngắt một cành hoa nhét vào tay bạn. Mùi cát. mùi mồ hôi lẫn vào mùi hoa dại ngượng ngùng. Nắng chạy dài về phía bên kia đồi, lảng đi cái nhìn e thẹn của con bé mắt tròn xoe, vân tay đều và đẹp.

Cồn cát ngày ấy nay vẫn trắng mịn, những gợn sóng cát vẫn chảy êm đềm trong cái váng đỏ ối của chiều tà, nhưng không biết những cành hoa dại có còn đủ sức vươn lên. Bần thần nhìn lại những kí ức của tuổi thơ, thằng bé cảm thấy xót xa nơi vết cắn của con nhông ngày nào. Có khi nào người ta yêu như những đứa trẻ, cho đi một cành cúc dại để đổi lấy một thiên đường?

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Một Thời và Mãi Mãi

Trong cái nóng bất thường của một Sài Gòn về đêm, cũng là ngày mà cụ Boris Yeltsin về với đất mẹ, tôi lục lại lọat bài viết cũ của anh Tequila về nước Nga và lại thả mình vào dòng suy nghĩ miên man. Có lẽ, những gì đẹp đẽ của đất nước Liên Xô trong quá khứ nay đã thuộc về hòai niệm. Nhưng tình yêu của tôi dành cho nước Nga thì vẫn thế, như một đức tin dẫu chênh vênh nhưng thánh thiện đến mù quáng.

Phải thừa nhận rằng, tuổi thơ tôi chẳng có mảy may nào thuộc về nước Nga cả. Bố mẹ tôi không từng học ở Liên Xô, cũng không thích nhạc Nga, và tôi cũng không lớn lên trong một thiên đường những sách của nhà xuất bản Cầu vồng, hay phim họat hình Hãy đợi đấy, bà Chúa Tuyết hay những bản tình ca bất hủ mà gần đây Trần Tiến tập hợp lại trong album “Khúc hát một thời tuổi trẻ” điểm phò cho chất lượng… Trái lại, tuổi thơ tôi gắn liền với thời kì Liên Xô sụp đổ và những ngày đầu sau đổi mới mà hệ lụy của một thời bao cấp đen tối vẫn còn sót lại trong kí ức tôi, lúc đó chỉ là một thằng bé nói chưa sõi nhưng đã biết hạnh phúc mỗi lần ngấu nghiến ăn sống gói mì giấy.

Thế đấy, tình yêu của tôi dành cho nước Nga không hề có một tì vết bị áp đặt. Nó chân thực (và có phần ảo tưởng – tình yêu mà, luôn là thế) như một puppy love.

Tôi sinh ra ở thành phố biển Vũng Tàu. Nó đẹp và thơ mộng, điều mà sau này khi rời xa tôi mới cảm nhận rõ, như nàng Natasha trong tiểu thuyết cổ điển của Tolstoi. Nơi tôi ở có một bộ phận không nhỏ người Nga sinh sống và làm việc trong ngành dầu khí từ những năm 80. Có một khu dành cho họ, mà người ta quen gọi là “khu năm tầng”, đơn giản vì những lô nhà chỉ năm tầng nằm san sát nhau. Ngòai ra còn có một bộ phận đông đảo cán bộ và công nhân người Việt làm trong ngành dầu khí, với đời sống tương đối khá giả hơn mặt bằng chung. Bạn bè tôi cũng có một số là con em trong ngành petro.

Ngày trước ở Vũng Tàu có một kênh truyền hình của Nga phát 24/24 dành phục vụ dân Nga, và đương nhiên bọn chúng tôi cũng được xem ké. Mặc dù không hiểu tiếng xì xà xì xồ nhưng bọn trẻ con rất khóai kênh Liên Xô vì chương trình quảng cáo phong phú, thỉnh thỏang còn được bonus phim họat hình. Người mẫu Nga thì khỏi phái nói, xinh mơn mởn và chuẩn nhất châu Âu (nhưng gái Nga ở Vũng Tàu thì thậm xấu và béo, không tính). Ngày đó bọn bạn tôi đồn nhau 12h đêm đài Liên Xô chiếu phim cấp ba. Tôi chỉ bắt gặp một lần duy nhất, nhưng vào lúc 10h, bên cạnh tên phim có chữ (R), chẳng hiểu là gì. Lên cấp II thì tôi có quen vài thằng bạn biết tiếng Nga, thế rồi cũng tập tõm học tí chút để hãnh diện với đời. Học đến tiếng Nga (cho pupil) quyển 2 thì bỏ. Bây giờ cũng chẳng nhớ quái gì, vì ngữ pháp tiếng Nga thì ôi thôi … very terrible!

Lên cấp III thì tôi bắt đầu yêu tự phát, chẳng ai soi đường, cũng chẳng ai cấm đóan. Tôi tự hào là một trong những thành viên đầu tiên của TTVNOL (từ thời Vương Vũ Thắng ?!), là thành viên của Box nước Nga với dòng tít “Một tâm hồn Nga”. Sau đó thì tôi bị lôi cuốn vào topic “Những bộ phim chiến tranh Liên Xô” và “Cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của Hồng quân Liên Xô” của bác danngoc. Tôi cũng giúp bác Dân dịch một số bài về chiến dịch Mãn Châu. Rồi tình yêu cứ thế đâm chồi nảy lộc. Tôi bắt đầu tìm sách viết về cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại ấy, trong đó Hồi kí Zhukov thì có đủ ba bộ Anh, Nga, Việt. Thực sự ra thì cũng chẳng đọc hết được ngần ấy sách, nhưng tình yêu mà, có khi chỉ cần nhìn người mình yêu cũng thấy thanh thản hạnh phúc rồi. Riêng văn học Nga Xô thì tôi đọc rải rác truyện ngắn Tsekhov, Aitmatov, Bunin, Pau… còn như sông Đông thì đuối, mỗi lần đọc là ngủ. Nhạc Nga thì trong blog cũ có post nhiều, những Nụ cười, Thời thanh niên sôi nổi, Chiều Mát, Đôi bờ…mỗi lần nghe là đời thêm phơi phới, cảm giác như đang yêu.

Mối tình đầu của tôi mộc mạc nhưng đằm thắm như vậy. Khi bé tôi từng mơ ước được học trường MGU (Lomonosov) danh tiếng, nhưng bây giờ tình hình khác xưa, mơ ước chắc khó trở thành hiện thực. Nhưng mà có nghĩa lý gì nhỉ? Chẳng phải như Xuân Diệu nói: Tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Giá mà tình yêu của tôi mãi dang dở, lỡ cỡ như thế, thì tôi sẽ mãi là thằng bé Vôva từng nổi tiếng trêu chọc cô giáo, nhưng mỗi lần nắm tay Natasha lại thẹn đỏ mặt không nói thành lời.

  • Blogger Post
  • Facebook
  • Delicious
  • Google Bookmarks
  • Yahoo Messenger
  • WordPress
  • Twitter
  • Share/Bookmark

Panorama theme by Themocracy