Nhật Ký Xa Mẹ

TPHCM, ngày…tháng…năm…
Tuần này là tuần mình phải trả tiền sách nhiều. Mình lại cứ tưởng bóp nhiều tiền. Cả tuần mình cứ thế chi ra, ko để ý đến hôm nay, thứ 6, cuối tuần, từ trường về nhà, mình thẳng bước sang chợ. Mình nhanh tay chọn rau, định mua cho đến khoảng thứ 2 gì đó nên bốc rất nhiều rau củ quả, đủ loại. Xong đâu đấy mình tính tiền. Chị bán rau tươi cười nói 8000. Chị lại còn cho mình thêm ít ớt để ăn nữa chứ. Trong lúc đó mình móc bóp ra…Có duy nhất 1 tờ 500d. Mình vẫn ko tin nên lục nốt ngăn trong vì thường mình hay trữ tiền trong đấy. Tìm mãi cũng chỉ thấy 500d và 1 tờ 1000 mới cóng dùng để lì xì.

Xấu hổ quá, mình đành cười trừ và nói rằng mình chỉ còn một ngàn rưỡi, nên mình sẽ bớt lại. Mặt chị cứ thế mà thuột ra. Chắc chị tiếc đống ớt.

Melbourne, ngày…tháng…năm…
Nhà mình vừa có động đất. Thằng W chạy ra ngoài mặt tái mét không còn hột máu. bên ngoài dân họ đang tràn ra đường tá hỏa tam tinh. Vãi thật. Cái đèn bàn phòng mình rơi từ trên desk xuống đất

California, ngày…tháng…năm
Bữa nay lại đi xin việc làm chỗ mới. Thấy khu saigon nhỏ treo cờ 30/4
Nhanh thật, mới phắt cái qua 1 năm. Nhớ ngày nào ra đường mình còn hí hửng chụp mấy lá cờ Mỹ tung bay với cờ VNCH

Adelaide, ngày…tháng…năm…
Hôm nay buổi sáng mình đi trên đường ra trạm xe buýt thấy đường ống nước bị vỡ bung cả mặt đường lên, nước thì tuôn xối xả. Mình cứ thế hí hửng lần đầu tiên thấy cảnh đấy. Giờ thì ngổi méo mặt vì đói – ko co nước nấu cơm

TPHCM, ngày…tháng…năm…
Hôm nay mình bị trấn lột 600k, m.k cái thằng mặt bô. Coi như bài học vào đời, vẫn còn rẻ, nhỉ.

TPHCM, ngày…tháng…năm…
Hôm qua mình thi Bee Spelling ở trường. Mình ko chủ đích thi, thằng kia rủ nên ghi tên chơi đại. Đội mình bị loại.

TPHCM, ngày…tháng…năm…
Sáng nay đang đi bộ bỗng mình nghe tiếng xe đã móc bô rú lên, liền ngay sau đó là 2 thằng bazơ chở nhau với vận tốc ko cao lắm, lượn vào 1 con hẻm. Nửa giây sau, tiếng la của anh thanh niên trong bộ dạng công sở vừa ra sức đuổi theo 2 tên cướp vừa hét “bắt lấy nó, cướp cướp”. Khi đó mình đứng cách 2 thằng cướp kia chắc khoảng 3m. Lúc mình kịp ngỡ ra vấn đề thì đoàn đuổi bắt đã cách đó khá xa.

Dân 2 bên nhoài đầu ra khỏi cửa nhìn ngó. Mình hỏi 1 chị đang bế con gần đó “hẻm trong đó thông ra đâu vậy chị?”. Chị ấy trả lời rất nhiệt huyết “hẻm đó cụt, nếu đâm ra ngoài đường là đường 1 chiều, chạy lên trên CA cũng bắt à. Em ra ngoài đường chặn đi”.

Mình nhìn một lúc, suy nghĩ bâng quơ rồi quay ngược trở ra con đường. Đứng 10p chả thấy bố con nhà ông cướp nào cả.

Tìm Nhà ở Paris, Quận 10

Tình hình là tớ sẽ sang Paris học exchange từ 30-8 đến tầm tháng 1 năm sau, nhưng hiện vẫn chưa tìm được nhà. Bác nào có phòng share hoặc cho thuê gần ga Colonel Fabien, quận 10 (hoặc nói chung là tiện tàu xe) làm ơn liên hệ với tớ nhé. Email: quoctanvn@gmail.com

Chân thành cảm ơn và mong được giao lưu làm quen :D !

Stephen Wolfram: Lập Trình Thuyết Vạn Vật

“Stephen Wolfram, tác giả phần mềm Mathematica, nói về việc điện toán hóa mọi kiến thức — làm cho chúng có thể được tìm thấy, xử lý và sử dụng. Công cụ tìm kiếm mới của anh, Wolfram Alpha, mang một mục đích không khác gì việc dựng mô hình và giải thích các hiện tượng vật lý của vũ trụ.”

Phụ đề tiếng Việt bởi LD, duyệt bởi Ha Tran

Việt Nam Đẩy Nhanh Tư Nhân Hoá Sau Khoản Nợ 4.5 Tỉ USD Của Công Ty Đóng Tàu

Việt Nam có thể sẽ tăng tốc kế hoạch tư nhân hoá và giải thể một số công ty nhà nước sau khi Tập đoàn đóng tàu lớn nhất đất nước gần như sụp đổ với khoản nợ 86 ngàn tỉ đồng (4.5 tỉ USD).

“Chính sách của Việt Nam là đẩy nhanh quá trình cổ phần hoá,” tên gọi của chính phủ cho tư nhân hoá,  ông Nguyễn Xuân Phúc, Chủ nhiệm Văn phòng Chính Phủ, dự đoán việc thực thi các kế hoạch. “Vụ Vinashin sẽ không làm chậm lại chương trình cổ phần hoá,” ông trả lời qua điện thoại hôm 6 tháng 8 vừa qua. Cựu chủ tịch tập đoàn công nghiệp tàu thuỷ Việt Nam đã bị bắt vào tuần trước giữa một cuộc điều tra nguyên nhân dẫn đến thua lỗ. Read the rest of this entry »

Năm Nay Tôi Hai Mươi [4]

Hồi cấp 3 tôi có đọc một cuốn đại ý là làm thế nào để học giỏi. Bình thường tôi chẳng bao giờ nghía vào những cuốn có nhan đề diễm lệ như vậy, nhưng hình như lần ấy tôi đọc vì tác giả là một cựu học sinh trường tôi, trước đây từng đoạt giải sinh quốc gia và quả thật là cách trình bày của anh í khá khoa học và thông minh. Tất nhiên tôi chẳng care đến chuyện làm thế nào để học giỏi mà tôi quan tâm đến cách trình bày của anh này là chính. Đại khái, học một cách khoa học là lựa chọn cho mình cách tiếp thu thích hợp nhất để đạt được hiệu quả cao nhất. Có người hợp với vừa học vừa nghe nhạc, có người hợp với học trong yên tĩnh, cũng có người tốt nhất là đừng học gì cả :d. Hoặc có người ấn tượng với những con số, có người nhớ lâu nếu gắn liền với hình ảnh, cũng có người càng học càng quên. Tôi thì đặc biệt thích học hay làm việc bừa mà không theo một lối khoa học mả mẹ nào cả, chỉ có điều tôi lưu tâm duy nhất là tìm cho mình một không gian làm việc thích hợp. Read the rest of this entry »

Năm nay tôi hai mươi [3]

Tôi thấy có một vấn đề thế này, khi bạn hai mươi tuổi, thời gian bỗng trở nên đàn hồi đến kinh khủng khiếp. Tôi còn nhớ như in những đêm ôn thi nằm trắng đêm do say cà phê mà đầu lại tưng tưng thành ra cũng chả làm được gì. Những lúc ấy người tôi như cái đồng hồ quả lắc, thậm chí tôi còn rảnh đến nỗi đếm mạch đập của mình, nhưng thời gian thì chẳng chịu trôi, còn tôi thì cứ nằm miên man ngắc ngư lặc lè trong đêm đông rét buốt, và thỉnh thoảng lại chợt nghĩ, hay là tôi nhớ cái tiếng tắc kè kêu về đêm mà ở cái xứ này không có nhỉ, hoặc chợt nghĩ-một hiệu ứng của say cà phê, có khi nào tôi ngủ luôn một mai không trở lại không nhỉ, mà tạch vì sốc chất kích thích quả là một cái tạch bi thảm. Rồi cũng có những lúc thời gian trở nên cô đọng như một viên senduxen hình con nhộng gây ngủ mê mệt cho phụ nữ đang mang thai và trẻ em dưới tuổi ô mai. Đó là những chuỗi ngày ngủ dậy, đến trường ngáp một cái, về đi chợ, nấu cơm, ăn xong xỉa răng, thế là hết một ngày. Hay thậm chí vào một ngày mưa như hôm nay chẳng hạn, nhìn ánh hải đăng quét rệu rã qua màn mưa thối đất thối cát, thời gian lại trở nên tung bẩy như những sợi thun đan bện vào nhau, như những cơn co thắt ruột dạ khi ta nhớ day dứt một thứ gì đó, hay khi ta buồn, hoang mang và chán vãi. Read the rest of this entry »

World Food Festival 2010

Đến cuối tháng blog này (hi vọng) sẽ toàn dùng để cập nhật tin tức và hình ảnh của sự kiện này, vì tớ và bạn G-Pub đã chen chân được vào trong này làm tạp vụ :D . Lễ hội diễn ra từ 21/7 đến 25/7, nhưng việc tiếp đón các đoàn nước ngoài (32 đoàn, mỗi đoàn gồm 3 đầu bếp và một số nghệ sĩ để tham gia các đêm nhạc, tổng cộng mỗi đoàn không quá 10 người; ngoài ra còn khoảng hơn 30 đoàn trong nước, được chia thành nhiều tiểu khu: Bắc Bộ, Bắc Trung Bộ, Tây Nguyên, Đông Nam Bộ, Tây Nam Bộ… đại ý thế không nhớ chính xác lắm) bắt đầu từ 18/7. Ây dà, có thể bọn tớ sẽ bận suốt từ 9h sáng đến 2h đêm trong các ngày này. (Các bác mời em đi ăn sáng uống cà phê đọc báo trước 9h vẫn okay :D .) Bác nào thích cảm giác mạnh có thể tham gia các đêm nhạc hội đi dây (DJ) từ 9pm-2am hàng tối. Read the rest of this entry »

Simone de Beauvoir và Phái Tính Thứ Mấy?

Simone de Beauvoir ngoài là một tiểu thuyết gia, một nhà ủng hộ nữ quyền, còn là người viết tự truyện xuất sắc. Ngay cả các tiểu thuyết của bà cũng mang dáng dấp của hồi ức. L’Invitée (1943) hư cấu hóa cuộc gặp gỡ giữa Beauvoir, Jean-Paul Sartre và Olga Kosakiewicz, học trò của bà. Các nhân vật trong Les Mandarins (1954) đều có phần sao phỏng từ những con người thật, như Beauvoir, Sartre hay Camus…, và truyện cũng thể hiện khuynh hướng chính trị cánh tả của Beauvoir. Trong La deuxième sexe, bà kể lại việc là một phụ nữ mang một ý nghĩa như thế nào. [Tại sao các tác phẩm của bà luôn có một độ chênh giữa khi hoàn thành và khi được in, hay ngay cả khi được dịch? L’Invitée được viết trong khoảng 1935-1937 trong lúc Sartre bắt đầu viết L'étre et le néant, và cả hai cuốn đều được xuất bản năm 1943. L’Invitée mãi đến 1984 mới được dịch sang tiếng Anh, La deuxième sexe (1949) phải đợi đến 1968 và La Force de l'âge (1960) năm 1973. Và phải nói là phần thư tịch về Beauvoir trong Ba mươi triết gia phương Tây của Nguyễn Ước sai thời gian trầm trọng.] Read the rest of this entry »

The Terminal

Tôi bị mất một túi hành lí toàn sách là sách. Đó là một sự thật đầy tính kinh điển, một sự thật trần trụi và ngổn ngang.

Tôi có một thói quen là bên cạnh một hành lí kí gửi và chiếc ba lô laptop, tôi thường xách thêm một túi khác đựng sách. Theo quy định của các hãng hàng không thì tổng khối lượng hai túi xách tay này không được vượt quá bảy cân, nhưng theo kinh nghiệm đi bay hơi bị nhiều lần với vài hãng giá rẻ quen thuộc thì tôi cứ việc qua vèo vèo, chẳng bao giờ họ kiểm tra cả. Nhưng lần này mọi thứ đã khác, có lẽ vì World Cup, có lẽ vì thời đại hậu Mỹ, hay là vì lời hứa lúc bình minh, tôi chẳng biết được. Read the rest of this entry »

Xóc cơ và giọt nước mắt muộn màng

Tôi rời thành phố Mèo buồn trong chuỗi ngày đông lạnh nhất trong mấy năm trở lại đây, trong tiếng xèo xèo phát ra từ chiếc ti vi trắng đen màn hình phẳng vừa phát xong trận đấu bóng mà hai thằng bạn cùng phòng ngủ quên không tắt, trong mớ tâm trạng ngổn ngang của những nhớ quay quắt ở hai đầu, những buồn không cất nỗi thành câu và của những đêm thâu thức khuya xem đá bóng. Và thế là tôi lại tiếp tục đi, như thể cuộc đời tôi là những xê dịch đầy kích thích, như thể ngay từ khi sinh ra tôi đã cắn nhầm một viên ecstasy để rồi cứ lắc nữa, lắc mãi theo tiếng nhạc đời bập bùm chát chúa. Nhưng mà thôi, một viên thì nhiều quá. Tôi sẽ cắn nửa viên và cho hai thằng roommate mỗi thằng phần tư. Tôi khó có thể xê dịch thêm một li nào nếu không dằn lòng bỏ lại hai con thạch sùng đáng yêu và quấy rối ấy. Read the rest of this entry »

Archives